Chương 57: Nước và quả dại
Sau một ngày một đêm miệt mài, cuối cùng Ưng Phan đã quay về nơi ở của cả nhóm khi bình minh ló dạng. Ưng Phan chạy ngày đi đêm, chỉ ngủ vài chục phút để phục hồi sức khỏe, đến ăn cũng cầm trên tay vừa chạy vừa ăn, hắn hưng phấn muốn báo cho mọi người biết đã tìm được chỗ ở lý tưởng, họ sẽ được an toàn, không còn phải lo lắng chuyện thú triều nữa.
Lúc nhìn thấy ngôi nhà ở trên cây, Ưng Phan nhịn không được mà nở nụ cười, hắn đi chậm lại cố gắng điều hòa nhịp thở, không thể vì quá gấp gáp báo tin mà gặp mọi người trong tình trạng thở gấp, nói không ra hơi được.
Nhưng càng đi lại gần nhịp tim mà hắn muốn ổn định lại đập nhanh một cách khác thường – im ắng quá, vì sao xung quanh lại im ắng như vậy, không lẽ mọi người đã ra ngoài hết rồi?
Hắn đi tới đứng dưới gốc cây cổ thụ, trong không khí có mùi hương khác thường, môi hắn mím chặt, ánh mắt nhìn lên cao đầy lo lắng, nhưng lòng vẫn tự trấn an: Không có việc gì đâu, chắc chắn là thế.
"Mọi người!" Ưng Phan cất tiếng gọi đầu tiên khi trở về, giọng hắn hơi khàn.
Không có âm thanh nào đáp lại lời hắn. Hắn hóa hình bay lên cao, từ từ mở cửa bước vào căn phòng đầu tiên, chỗ này là nơi ở của các giống cái, bên trong trống không, cảm giác lạnh lẽo chiếm giữ toàn bộ căn phòng.
Dụng cụ đi câu do Thái Linh thiết kế vẫn đang dựng trong góc phòng, nhưng túi da thú chuyên dụng thì không thấy đâu.
"Họ đi tìm đồ ăn hết rồi hả?"
Hắn tự hỏi, rồi di chuyển vào phòng bếp.
Ở giữa vẫn còn một đống than màu đen, hắn quỳ một gối xuống kiểm tra. Than lạnh ngắt, cho thấy nó phải được đốt cách đây vài ngày. Nhịp tim của hắn lại tăng cao, các thú nhân chắc chắn không dám đi tìm thức ăn xuyên đêm, họ phải trở về khi trời tối, vì lẽ đó không thể nào có đống than lạnh đến thế.
Hắn đứng bật dậy lao vào phòng ở của các thú nhân, bên trong đồ đạc còn nguyên vẹn, nhưng không có ai.
Ưng Phan vội vàng bay ra ngoài, lượn một vòng gần khu vực bọn họ sinh sống, không có dấu vết khác thường nào ở nơi này, hắn quyết định bay xa hơn, trước tiên là đến những chỗ các thú nhân có thể đưa giống cái tới thu thập rau dại, nhưng vẫn không thấy một ai, tiếp đến là những khu vực cách xa các bộ lạc...
Thế nhưng Ưng Phan tìm cả ngày, bay đến mỏi cánh vẫn không thấy bóng dáng các thú nhân trong nhóm. Hắn lo lắng bay loạn xạ như chim mất đàn trên bầu trời, rồi di chuyển tới khu vực đi săn quen thuộc của Hùng Điểu khi nào không hay, Ưng Phan đành phải hạ cánh xuống, di chuyển cẩn thận trong rừng.
Lúc đi qua một thân cây cổ thụ lớn, hắn bắt gặp nhóm thú nhân Hùng Điểu đang lùng sục khắp nơi trong rừng.
"Hôm nay vẫn không tìm được con thú nào?"
Có thú nhân lớn tiếng oán thán.
Ưng Phan không dám thở mạnh, bọn họ đông hắn chỉ một mình không cẩn thận sẽ bị tóm ngay.
"Tất cả cũng tại lũ thú nhân Tà thần, không có bọn nó lởn vởn gần đây chúng ta đã không rơi vào kết cục này."
Nghe có người nhắc đến thú nhân Tà thần, tai Ưng Phan dỏng cao, hòng nghe ngóng tình hình.
Các thú nhân Hùng Điểu bên kia tiếp tục ca thán.
"Chúng ta đã bỏ đói chúng hơn ba ngày rồi, tiểu giống cái xấu xí của chúng hình như sắp không chịu nổi, thêm vài ngày nữa mà không tìm được thức ăn, tính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền