ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 58: Những ngọn đuốc trong rừng**

Ưng Phan kiên nhẫn chờ cho tới khi màn đêm buông xuống, hắn bắt đầu tìm kiếm con đường để tiếp cận khu vực nhà sàn. Hiện tại mấy chỗ trống trên vùng thung lũng đều không nhìn thấy bóng dáng của nhóm Thái Linh, nên chỉ có thể đi sát vào nhà sàn tìm kiếm.

Hắn nhảy xuống khỏi cây cao, đi vòng về phía cánh rừng nối liền với khoảng đất trống ít thú nhân, cuối cùng hắn nhìn thấy một thú nhân và một đống lửa lẻ loi cách xa các thú nhân khác. Tiếp cận lại gần hơn, Ưng Phan đã nhìn thấy bóng dáng của các thú nhân trong nhóm, họ bị trói gô vào cây cột, đầu gục xuống không rõ sống hay chết.

Ưng Phan nghiến chặt răng, cố gắng trấn an cảm xúc nóng nảy trong cơ thể. Hắn muốn xông lên bẻ cổ thú nhân Hùng Điểu kia, rồi cứu người ra, nhưng hắn chỉ có một mình, nếu quá manh động sẽ đánh động đến toàn bộ thú nhân Hùng Điểu, khi đó vừa không cứu được người mà hắn còn bị bắt, mất nhiều hơn được.

Ưng Phan kiên nhẫn chờ đợi tới đêm khuya khi các thú nhân Hùng Điểu dần chìm vào giấc ngủ, lơ là canh chừng, khi này hắn sẽ tập kích thú nhân lẻ loi và mang người đi.

Thời gian trôi qua thật chậm chạp trong sự nóng nảy, bồn chồn và tức giận của Ưng Phan, có nhiều lúc hắn tưởng chừng bản thân không thể chịu nổi, chân nhấp nhổm muốn xông ra cứu người, nhưng cuối cùng nghị lực và sự nhẫn nại đã giúp hắn chờ đến đêm khuya.

Khi hắn chuẩn bị hành động, bất ngờ có một thú nhân tới thay ca. Sau khi thú nhân ca trước rời đi, hành động của thú nhân tới sau khiến Ưng Phan ngạc nhiên.

Hắn cho Tà Khuyết uống nước, còn gỡ trói cho các thú nhân và mang họ vào rừng. Đây là đang giải thoát cho nhóm Thái Linh, hay có mục đích nào khác?

Trong khi đó, Hùng Vu vui mừng vì cuộc thử nghiệm đã thành công. Tối đến, hắn qua gặp tộc trưởng xin phép mang chút thức ăn và nước cho nhóm thú nhân Tà thần, và đưa họ đi.

Tộc trưởng đáp lời hắn:

"Thức ăn trong tộc không dư nên không thể đưa cho họ được, cậu mang chút nước rồi lén đưa họ đi đi."

Hùng Vu mím môi không dám nói những lời phản bác. Hôm qua tộc trưởng đã nói sẽ cho họ thức ăn giờ lại đổi ý, nhưng tình hình thực tế trong tộc là thế, hắn cũng không thể trách tộc trưởng được.

Hùng Vu chào tộc trưởng rồi quay người rời đi. Hắn đi vào rừng đến một chỗ bí mật lấy ra bọc da thú, bên trong có chút trái cây dại hắn tìm được hôm nay, hy vọng sẽ giúp các thú nhân Tà thần phục hồi chút sức khỏe để rời khỏi nơi này.

Hùng Vu chờ tới nửa đêm, liền đi tới thay ca cho thú nhân đang canh chừng trước đó. Chờ cho thú nhân đổi ca đi xa, hắn mới dám quan sát tình hình các thú nhân Tà thần. Các giống cái hôm nay còn tệ hơn, sắc mặt trắng bệch, môi khô nứt nẻ, đến chân tóc cũng khô xơ, người gầy trơ xương. Đặc biệt là tiểu giống cái, con bé gần như ngất lịm.

Hùng Vu vội vàng cho cô bé uống nước, dù không tỉnh táo nhưng trong vô thức Tà Khuyết vẫn mở miệng uống từng ngụm lớn ngay khi cảm nhận được nước dính trên môi.

Nước vào bụng cô bé tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn thấy thú nhân trước mặt, cô bé nhìn lầm gọi:

"Ưng Phan, anh về rồi!"

Vì không quá rõ hành động kia là thiện chí hay ác ý, Ưng Phan không lộ mặt, chầm chậm đi theo phía sau, giữ một khoảng cách khá xa để tránh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip