**Chương 72: Trở lại vách đá sương mù**
Khi ấy trời vừa kéo mây, những thú nhân được tộc trưởng cắt cử ra ngoài tìm khu vực săn thú mới vội vàng chạy về, cơ thể đầy vết thương cùng bùn đất, mặt mày xám ngoét, thở hổn hển, nói không tròn lời.
"Tộc trưởng... chạy... chạy mau!"
Theo sau là tiếng ầm ầm kỳ lạ, mặt đất hơi rung lên, cây cối trong rừng không gió tự lay.
Cảnh tượng thiên nhiên cùng sắc thái của các thú nhân khiến bọn họ hoảng hốt, chờ tới khi có thú nhân lấy lại được tiếng nói, hét lên:
"Khủng long tới, chạy đi!"
Thì tiếng rống của loài thú hung bạo đó đã vang lên.
"Chạy mau!" Tộc trưởng tá hỏa la lớn.
Các thú nhân nhốn nháo chạy ra ngoài, từ đằng xa một mảng rừng bị xô ngã, trên bầu trời vô số bóng dáng màu đen xấu xí đang sải cánh về hướng này.
"Mau... mau lên..."
Các thú nhân xô đẩy nhau, run rẩy mà chạy.
Nhưng tốc độ của bọn họ không nhanh bằng lũ thú hung bạo có thể bay. Chỉ trong chớp mặt một con khủng long tiếp cận bộ lạc, cắp lấy thú nhân xấu số, xé toạc hắn trên không, máu bắt tung tóe, rơi xuống đỉnh đầu và mặt các thú nhân khác.
Cuộc tàn sát đẫm máu bắt đầu.
Mới vừa đây thôi Hùng Điểu còn đang sống trong sự sùng bái của các thú nhân khác, họ lâng lâng vì bản thân được tôn sùng là tộc Thần thú chúc phúc, che chở, đời này chắc chắn sẽ thành bộ lạc mạnh nhất.
Nào ngờ một trận mưa đổ xuống đã xóa tan tất cả.
Khi này chẳng còn ai đủ sức lo cho ai, họ chỉ biết chạy trốn và chạy trốn, tiếng la hét, kêu cứu, mùi máu tươi đuổi sát nút phía sau... chẳng ai dám dừng lại cho tới khi trời ngừng mưa, cho tới khi màn đêm buông xuống, lúc này họ đã đi tới đâu các thú nhân cũng không biết.
"An toàn chưa?"
Có thú nhân hỏi.
"Chắc an toàn rồi!"
Tộc trưởng Hùng Điểu như muốn đứt hơi nói:
"Tìm một chỗ... kín đáo nghỉ chân."
Bọn họ tìm thấy một hang động nhỏ, chỉ đủ nhét tầm trăm người, cả đám chui vào bên trong, lửa cũng không dám thắp ngồi im thin thít một đêm.
Chờ tới khi mặt trời lên, ánh sáng tràn vào hang động, họ mới nhìn thấy tình trạng của nhau – hỗn loạn, cực kỳ hỗn loạn.
Tóc tai bờm xờm, váy da thú rách nát, khắp toàn thân đề là vết xước và vết bầm do chạy trốn tạo ra, mặt ai cũng xanh xao vàng vọt vì quá sợ hãi và mệt mỏi.
"Hu hu..."
Tiếng khóc vang lên.
Sau một đêm nhẫn nhịn, giờ đây cảm xúc của các thú nhân mới bùng nổ. Một tiếng khóc vang lên kéo theo vô số tiếng khóc khác, chỉ trong chốc lát cả hang động tràn ngập bi thương.
Tộc trưởng Hùng Điểu cẩn thận kiểm tra lại số lượng thú nhân chạy thoát được. Tộc của họ có 60 người, không còn một tiểu thú nhân nào sống sót, giống cái chỉ có mười người. Tộc Miêu Điểu là 11 người, trong đó chỉ có ba giống cái và không có tiểu thú nhân, tộc Mã Vằn thảm hơn chỉ có 9 người chạy thoát, tộc trưởng không thấy đâu, không có giống cái, không có tiểu thú nhân.
Nấp trong hang động tới trưa, các thú nhân mới dám ra ngoài đi kiếm thức ăn. Bọn họ chỉ dám đi loanh quanh một vài chỗ kiếm chút quả dại rồi quay về.
Thảm cảnh thú triều khiến tâm trạng các thú nhân vô cùng nặng nề, không ai nói chuyện với ai cho tới ngày thứ hai, khi này Tộc trưởng Hùng Điểu chủ động lên tiếng.
"Chúng ta không thể trốn ở đây mãi, lần thú triều này chắc chắn các bộ lạc khác cũng bị ảnh hưởng, muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền