Chương 73: Tạm biệt
Công tác chuẩn bị đã xong, ngày khởi hành được ấn định là sáng hôm sau. Hôm nay là ngày cuối cùng nhóm Thái Linh ở lại vùng đất này, cũng là ngày bình yên cuối cùng. Ngày mai, chỉ cần ra khơi, nguy hiểm không biết tên sẽ kéo đến, mạng sống của họ không còn nằm trong tay họ.
Chấp nhận thực tế, chấp nhận chuyến đi, chấp nhận những nguy hiểm không tên, ngược lại càng khiến các thú nhân thoải mái hơn. Thay vì lo lắng, đau buồn, đêm đó họ tận tình dùng một bữa tối thật thịnh soạn, tâm sự với nhau những chuyện chưa từng nói, còn kể nhau nghe về ước mơ của mình.
Đa số đều mơ: Một nơi để về, một người bạn đời và những đứa con thơ thuộc về họ.
Thái Linh nghĩ lại bản thân khi còn ở Trái Đất, trong những ngày mạng sống treo trên mành chỉ, cô từng mơ có được một nơi bình yên, ăn no và ngủ thật ngon. Khi ấy, giấc mơ đó là thứ xa xỉ, giờ đây ước mơ của các thú nhân cũng giống vậy, đơn giản nhưng rất xa xỉ. Thái Linh mong trong tương lai ước mơ này không còn 'xa xỉ' với họ và họ sẽ có những ước mơ lớn hơn, mạnh mẽ hơn.
Gió thổi vào từ biển mát lạnh, bóng đêm bao trùm khắp nơi, chỉ quanh đống lửa mới nhìn rõ cảnh vật, phóng mắt ra xa chỉ toàn tối tăm, đặc biệt là biển cả – tối vô cùng, tối đến độ không nhìn thấy được gì.
Thái Linh đăm chiêu nhìn vào màn đêm, thử tưởng tượng về đêm ngày mai, liệu họ sẽ ở trên thuyền lênh đênh trên biển, hay là chôn mình dưới lòng nước lạnh lẽo.
Đột nhiên có người ngồi xuống bên cạnh cô. Nhìn qua đó chính là Ưng Phan, hắn như hiểu được nỗi lòng cô, nhẹ giọng trấn an:
"Đừng lo lắng, câu trả lời sớm muộn gì cũng tới, đoán trước chỉ thêm mệt mỏi."
Thái Linh gật đầu đồng ý với quan điểm này, nhưng khốn thay đã là con người có đầu óc và sự suy tính thì không tránh khỏi lo lắng tầm phào thế này.
Thái Linh quyết định hỏi chuyện Ưng Phan để xóa tan lo lắng bất an trong lòng:
"Nếu chúng ta tìm được vùng đất mới anh sẽ làm gì?"
"Định cư, xây nhà, và..."
Hắn nhìn cô, đôi mắt xanh nhạt đầy ý khiến người đối diện khó hiểu.
Thái Linh hối:
"Và gì nữa, đừng ấp úng như thế chứ?"
Ưng Phan vẫn duy trì tư thế nhìn cô, giọng nói ấm áp:
"Tìm một người bạn đời, cùng cô ấy xây dựng gia đình."
Đột nhiên hai má Thái Linh có hơi nóng, trong câu vừa rồi Ưng Phan không nhắc đến tên cô, cũng chẳng ngụ ý gì, vậy mà không hiểu sao Thái Linh lại có cảm giác hắn đang nói với cô, muốn cô gia nhập vào gia đình của hắn.
Thái Linh quay mặt đi, vô thức chạm lên mắt mình, ở đó có sẹo, rất xấu xí. Hành động này là thói quen trước kia của chủ nhân cơ thể này, lâu lắm rồi cô không chạm lên vết sẹo, hôm nay tự nhiên lại sờ tới. Thái Linh thấy kỳ kỳ, trong khoảng thời gian tay chạm vào mặt, cô dường như mất khống chế với cơ thể. May mắn chỉ là thoáng qua nên Thái Linh cũng không lo lắng nghĩ quá sâu.
Cô len lén liếc Ưng Phan rồi đáp:
"Vậy à, vậy chúc anh thành công nhé!"
Ưng Phan nhìn cô mỉm cười."Ừ" âm này vừa trầm bừa thấp, bay vào tai Thái Linh khiến cô tê cả người.
Thái Linh vô thức vuốt tai, tìm chủ đề khác để nói, rồi tranh thủ đi ngủ. Chuyến hành trình ngày mai cần một sức lực tốt, nên giấc ngủ cực kỳ quan trọng.
Một ngày mới lại bắt đầu, tia nắng hôm nay có vẻ ít
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền