Chương 76: Giọng nói kỳ lạ
Gần về sáng nhiệt độ trên biển bắt đầu xuống thấp, da thú mang theo không bao nhiêu nên họ chỉ có thể ngồi dựa vào nhau sưởi ấm.
Bà Bà lẩm bẩm lời cầu xin trong miệng, mong trời mau sáng và chuyến hành trình của họ được cập bến.
Thái Linh gục đầu xuống lắc lư trái phải, thấy vậy Ưng Phan bèn nâng đầu cô lên để cô tựa vào vai mình mà ngủ.
Ưng Phan nhìn một bên sườn mặt Thái Linh, phần này vừa hay không có sẹo, nước da cô trắng hơn các giống cái khác một chút, nếu không bị sẹo cô sẽ rất xinh đẹp. Mũi cao, lông mi dài, dày và cong, khuôn môi rất đẹp, bờ môi căng mọng màu sắc hồng hào, càng nhìn Ưng Phan càng thấy thích, hắn vô thức nuốt nước bọt, cảm thấy nhiệt độ đang dần tăng lên, đặc biệt là ở thân dưới.
Ưng Phan hít vào một hơi thật sâu quay đầu đi nhìn về phía hừng đông, ở kia chút ráng đỏ đã nổi lên, báo hiệu cho sự xuất hiện của mặt trời.
Gió thổi qua tai hắn mang theo tiếng rì rầm của biển cùng một giọng nói.
"Thích cô ấy sao?"
Ưng Phan giật bắn, quay đầu nhìn về phía sau mình, không có thứ gì ngoài con thuyền của họ, mặt biển xanh và bao la như mỗi ngày, các con sóng lăn tăn đua nhau chạy qua thuyền.
Vậy tiếng nói ấy cất lên từ đâu?
Ưng Phan mím môi quay đầu lại, tự nói với chính mình – có lẽ chỉ là ảo giác.
Bà Bà ngồi bên cạnh nhìn thấy hành động này của hắn mỉm cười nói:
"Chờ đến nơi an toàn, nếu muốn cháu phải nắm bắt lấy, đừng để sau này bị kẻ khác cướp mất."
Nghe vậy Ưng Phan nhìn lại ba thú nhân đang ở trên thuyền, ba người chia nhau mỗi người một góc cuộn mình ngáy khò khò, ba đứa này, chẳng đứa nào là có ý với Thái Linh, bọn họ ngưỡng mộ cô vì sự khôn ngoan tài trí, chứ trong mắt không có tình cảm. Ưng Phan có thể cảm nhận được nên chẳng lo lắng. Hắn mỉm cười đáp với Bà Bà:
"Cháu biết rồi, cảm ơn bà đã nhắc."
Tuy không lo nhưng nếu đến được vùng đất mới, tìm được chỗ ở hắn nhất định sẽ theo đuổi Thái Linh đưa cô về làm bạn đời của hắn.
Thái Linh bị ánh sáng làm chói mắt nên từ từ tỉnh lại, lúc phát hiện mình mượn vai người khác làm giường cô ngại ngùng nói cảm ơn.
Ưng Phan cười tươi đáp:
"Lần sau muốn ngủ cứ tìm vai tôi mà dựa."
Thái Linh thẹn thùng chuyển tầm nhìn qua nơi khác, đột nhiên cô thấy một đàn chim bay trên cao hướng về một nơi.
Thái Linh hô lớn:
"Nhanh, đi theo đàn chim đó!"
Giọng cô không giấu nổi niềm vui, từ hôm qua tới giờ cô mòn mỏi chờ mong một con chim, giờ xuất hiện nguyên một đàn, Tà thần quả không tuyệt đường sống của họ.
Ngay lập tức Bạch hóa hình, hào hứng đẩy thuyền gỗ lao vèo vèo theo hướng bầy chim đang bay.
...
Sau một đêm ngon giấc trong căn nhà mới, tộc trưởng Hùng Điểu bắt đầu phân phó tộc nhân của mình đi săn thú, nhưng suốt một họ lại không tìm được một con thú nhỏ nào, chỉ có mấy quả dại đem về.
Thấy tình hình thức ăn không khả quan, tộc trưởng cho gọi nhóm Mã Điểu vào, yêu cầu bọn họ: "Để có thể trở thành thành viên chính thức của Hùng Điểu, được sống trong công trình đẹp, ta muốn các cậu thể hiện tài năng của mình, nội trong ngày hôm nay mỗi người hãy đem về ba con thú, không cần quá lớn, nhỏ vẫn được. Chỉ cần làm được như thế ta sẽ công nhận sức mạnh và sự trung thành của các cậu, từ đó cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền