**Chương 75: Vùng sáng trên biển**
Theo kế hoạch, các thú nhân sẽ là những tay chèo chủ lực, họ hóa hình và đẩy thuyền đi. Phương hướng do Thái Linh làm chủ, cô là một tên gà mờ trong việc đi biển, việc cô có thể làm là nhìn lên trời rình mò các loại động vật, chúng bay hướng nào cô đi hướng đó. Lênh đênh trên biển cả một ngày trời nhóm Thái Linh ngoài việc chưa quen với cái nắng rát da rát thịt ra thì không gặp phải nguy hiểm nào. Nhưng lênh đênh đã một ngày mà chẳng nhìn thấy con chim nào bay qua, nên thuyền của họ vẫn cứ trôi vô định theo hướng gió.
Các thú nhân thấy Thái Linh thường xuyên nhìn lên trời cũng giương mắt nhìn theo, ánh nắng chói chang làm họ hoa cả mắt.
"Có phát hiện gì không?"
Ưng Phan đến bên cạnh Thái Linh hỏi han.
Thái Linh lắc đầu:
"Muốn xác định phương hướng trên biển thì cần tìm kiếm động vật, hướng đi của động vật hay dẫn tới đất liền, đáng tiếc cả ngày rồi mà chẳng có con nào bay qua."
Ưng Phan đứng dậy.
"Để tôi hóa hình bay lên phía trước kiểm tra cho."
Phía trước ở trên biển là phía nào Ưng Phan không đoán được, hắn dựa theo mũi thuyền mà đoán định đó là phía trước.
Ưng Phan hóa hình vỗ cánh bay về phía trước, rời xa thuyền nhỏ đến mức chỉ còn thấy một điểm tí hon, nhưng Ưng Phan vẫn không thấy lục địa hay điểm xanh đại diện cho cây cối nào xuất hiện trong tầm mắt, xung quanh chỉ toàn là nước, mênh mông vô định, một cảm giác tuyệt vọng dần thay thế cho hưng phấn ban đầu xuất hiện, nhưng rất nhanh liền bị hắn đè xuống.
Hắn quay về thuyền, báo với mọi người không nhìn thấy gì. Cảm giác ai cũng thất vọng trông thấy. Thái Linh giữ im lặng, mới một ngày trên biển sao có thể đến đích được, trừ khi ở gần đây có đảo nhỏ.
Thái Linh dặn dò các thú nhân khác:
"Nước ngọt trên biển không có, nên chúng ta dùng hạn chế thôi nhé. Cuộc hành trình này không biết đến bao giờ mới cập bến, nên tốt hơn hết là đảm bảo nước đủ dùng trong thời gian dài."
Các thú nhân có khả năng chịu đựng rất tốt, bọn họ có thể nhịn nước một ngày rồi mới uống nên không cảm thấy việc bảo quản nước là khó khăn.
Mặt trời dần chìm xuống biển lớn, để lại ráng vàng tuyệt đẹp trên mặt biển và đường chân trời. Sống được nửa đời thú nhân nhưng các thú nhân chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng nào đẹp thế này. Trong giây phút ngắn ngủi ngắm nhìn hoàng hôn trên biển, nỗi buồn và sự lo lắng vậy mà vơi đi.
Hoàng hôn dần bị thay thế bởi màn đêm, các thú nhân tranh thủ dùng bữa tối với một chút thịt thú nướng sẵn mang theo và ít hoa quả, sau đó thay nhau nghỉ ngơi.
Ban đêm biển rất tĩnh lặng và tối tăm, lúc này chiếc thuyền của họ càng trôi vô định hơn, nó muốn đi tới đâu thì đi, chẳng ai có thể quản được.
Ưng Phan ngồi xuống bên cạnh Thái Linh, cả hai không nói gì, nhưng không hiểu vì sao lại cho nhau một sự an ủi lạ kỳ.
Thái Linh lắng tai nghe tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, từ từ nói chuyện với Ưng Phan:
"Trên biển thường hay có gió giật và lốc xoáy, nếu không may gặp phải những thứ đó chúng ta khó mà sống sót được."
Ưng Phan cười khuyên:
"Chúng ta là nhóm thú nhân may mắn, bao lần vào đến cửa tử vẫn sống được, lần này chắc cũng thế thôi."
"Mong được như anh nói."
"A!"
Tiếng hét thất thanh của Tà Khuyết vang lên, gây sự chú ý.
Cô bé la lớn:
"Nhìn kìa, ở đó có ánh sáng."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền