Chương 78: Vùng đất với căn bệnh kỳ quái
Sau một đêm một ngày từ lúc thuyền bị đắm, vì quá mệt và đói, Thái Linh ngất xỉu khi đang lênh đênh trên biển. Nóng và khát – hai cảm giác này không ngừng tìm sự tồn tại trong tâm thức của Thái Linh, buộc cô phải tỉnh lại.
Thái Linh mơ màng mở mắt, trong tầm nhìn toàn là ánh sáng trắng, cô chớp mắt vài lần mới có thể nhìn rõ cảnh vật phía trước.
Bầu trời cao trong xanh, cảm giác dưới thân rất lạ như thể cô đang nằm trên đống cát.
Thái Linh giật mình – hình như cô đã rời khỏi nước.
Cô mệt mỏi chống đỡ thân thể ngồi dậy, toàn thân mệt rã rời, nhưng miệng lại mỉm cười vì cuối cùng cô đã lên bờ, rời khỏi vùng biển chết chóc. Lúc tỉnh dậy đã thấy mình nằm nơi này, không biết qua mấy ngày, bụng cô bây giờ rất đói, miệng khát đến khô cổ, nên chỉ cần đi nhanh một chút tầm mắt sẽ hoa lên, bước chân liêu xiêu khó đứng vững.
Nhưng hình như cô đánh mất thứ gì đó?
Cô nhìn qua quýt xung quanh, cành cây gỗ trắng cô bám trên biển đang nằm bên cạnh, nhưng Tà Khuyết đâu? Con bé rõ ràng cũng cùng cô bám vào một thân cây cơ mà?
Thái Linh mở miệng, đôi môi cô vừa khô vừa nứt nẻ."Tà Khuyết..."
Giọng cô khàn đặc.
Do không có sức nên tiếng gọi của cô nhỏ như tiếng muỗi kêu. Thái Linh đứng lên lảo đảo bước dọc bờ biển, tìm kiếm bóng dáng Tà Khuyết, trèo qua một khoảng đá chắn qua bờ biển, cô nghe có tiếng nói chuyện.
"Đây là tiểu thú nhân nhỉ?"
Thấy có từ ngữ quen thuộc Thái Linh bước nhanh hơn, từ trên cao cô nhìn thấy một nhóm thú nhân lạ đang ngồi trên bãi biển xem xét thứ gì đó, bọn họ có năm người, thân hình cao gầy, tóc tai bờm xờm.
Cô vội vàng trèo xuống, đi nhanh về phía bọn họ.
"Xin dừng tay."
Thái Linh hô lớn tiếng.
Năm thú nhân quay đầu lại nhìn cô, giờ Thái Linh mới quan sát được kỹ bọn họ. Nước da của các thú nhân có màu rất lạ, hơi tím tái, khắp toàn thân đều có những nốt mụn nhỏ màu trắng trông rất gớm.
Cô điều động dị năng xem xét, ngay lập tức thông tin báo về khiến cô hoảng hốt.
Năm thú nhân này nhiễm phải một loại dịch bệnh có tên là 'tái gia', đây là lần đầu tiên cô nghe thấy tên này, tình trạng của cả năm người đều ở mức nguy hiểm.
Theo thông tin dị năng cung cấp, loại bệnh này sẽ biến da người thành màu tím, nếu không được chữa trị kịp thời sẽ mọc thêm các nốt mụn nhỏ, khi các nốt mụn vỡ ra bọn họ sẽ chết.
Điều đáng sợ hơn, loại bệnh này có khả năng lây lan rất cao, lây từ người qua người thông qua đường tiếp xúc.
Thái Linh âm thầm rủa trong bụng, cô rốt cuộc đã trôi dạt đến chỗ quái quỷ nào vậy!
Thái Linh giữ khoảng cách với bọn họ, lần nữa nói:
"Xin đừng động vào cô ấy, trên cơ thể con bé mang theo một loại vi khuẩn đáng sợ, có thể khiến thú nhân tử vong ngay lập tức."
Thái Linh mong với lý do đặc biệt này sẽ hù dọa được bọn họ.
Năm thú nhân kia vừa nhìn thấy có giống cái xuất hiện, hai mắt sáng như sao, dù giống cái này có hơi xấu xí nhưng bọn họ cũng không quan tâm, chỉ là khi nghe cô nói như vậy, bọn họ có hơi sợ tiểu giống cái đang nằm trên cát, nhắm nghiền mắt, mặt mày vàng vọt xanh xao, như thể đã chết rồi.
"Cô ta lừa chúng ta đấy!"
Một thú nhân nói.
"Có khả năng."
Thú nhân khác tán thành.
Đột nhiên có một thú nhân lớn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền