Chương 79: Trong hang động Bích Ngư
Tiếng ồn ào huyên náo vang lên liên tục bên tai Ưng Phan. Hắn nhớ lại khoảnh khắc trước khi chìm vào bóng tối, con thuyền của họ bị một vật thể lạ chém làm đôi. Hắn và nhóm Thái Linh bị tách ra, sóng biển cuốn bọn họ trôi đi thật xa, va vào những thanh gỗ trắng và thùng hàng rơi ra từ thuyền. Cảm giác đau nhói khiến hắn chịu không được mà ngất đi.
Nghĩ tới đây, Ưng Phan liền cố gắng mở đôi mắt nặng trịch ra. Hắn muốn được nhìn thấy nhóm Thái Linh, không biết tình hình họ thế nào rồi, có tìm được vật để bám vào hay không. Hắn không quên lời Thái Linh đã dặn trước khi thuyền bị vỡ, đó là cố gắng nắm lấy một thân gỗ nổi. Khi ấy, hắn kéo theo mấy giống đực khác nỗ lực bám vào một thân cây trắng mới nổi được, nhưng do bị va đập nên mới ngất đi, không biết bây giờ đã trôi đến đâu.
Cuối cùng, Ưng Phan cũng mở mắt ra. Khác với suy nghĩ vẫn đang chìm trong nước của hắn, nơi này không giống như thế giới trong nước mà là trong một hang động. Trên trần phủ một tầng ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, giống như tỏa ra từ bảo thạch đẹp đẽ. Có tiếng nước chảy bên tai, cùng với tiếng cười đùa của giống cái.
Ưng Phan quay đầu tìm kiếm tiếng cười kia liền bắt gặp vô số giống cái có màu tóc xanh dương đang bơi lội dưới nước. Hình ảnh giống cái có mái tóc xanh dương làm hắn nhớ tới người con gái xuất hiện bất thình lình trên biển khi thuyền của họ gặp nạn.
Ưng Phan nhíu mày, hắn có một dự cảm không tốt.
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng nói dịu dàng:
"Anh tỉnh rồi à?"
Ưng Phan giật mình ngửa đầu nhìn lên. Cô ta không biết đã đến gần hắn từ lúc nào, cúi đầu nhìn hắn, khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi chúm chím đang nở nụ cười. Nước da cô ta rất trắng, trắng đến phát sáng và có cảm giác mỏng manh, mái tóc xanh lượn sóng dài quét lên mặt hắn, mùi tanh nhàn nhạt xộc vào mũi khiến Ưng Phan khó chịu. Hắn quay mặt né tránh tóc của cô ta vừa hay nhìn thấy Bạch, Kim và Mã Vằn nằm bên cạnh, bọn họ đang hôn mê, không rõ sống chết.
Ưng Phan lia mắt một vòng xung quanh, nhịn không được lên tiếng hỏi:
"Đây là đâu?"
Thấy hắn cuối cùng cũng nói chuyện với mình, giống cái rất vui vẻ, bơi ra phía trước để thuận tiện nói chuyện.
"Đây là nơi ở của tộc Bích Ngư."
Ưng Phan chưa bao giờ nghe cái tên này, hắn cũng không vội đào sâu, chỉ hỏi điều đang canh cánh trong lòng:
"Các thú nhân khác của chúng tôi đâu?"
Giống cái nghiêng đầu nhìn hắn, khi này Ưng Phan mới thấy rõ, tai của giống cái khác với bọn họ, trông như vảy của loài thú sống dưới nước mà Thái Linh hay gọi là cá. Giống cái chỉ về phía bên cạnh hắn:
"Bọn họ nằm ở đó kìa, anh không nhìn thấy sao?"
Đương nhiên là thấy, nhưng điều Ưng Phan quan tâm chính là nhóm giống cái. Hắn không vui hỏi lại lần nữa:
"Ý tôi là các giống cái trên thuyền đâu?"
Nghe hắn hỏi vậy, giống cái kia tỏ ra không vui, làm điệu bộ giận hờn nói:
"Anh còn nghĩ tới mấy con người xấu xí đó làm gì nữa, bọn họ đương nhiên là bị sóng biển ăn thịt rồi."
"CÁI GÌ!" Ưng Phan không nhịn được hét lên. Hắn ngồi bật dậy, ráng nhịn cơn đau đang hiện diện khắp nơi trên cơ thể, nhăn nhó nói:
"Ý cô là sao?"
Thấy thái độ của hắn như vậy, các giống cái đang bơi ở xa liền từ từ di chuyển tới, dùng đôi mắt xanh phát sáng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền