Chương 80: Điều kiện và nói khoác
Người mang Thái Linh đến đây đi thẳng tới gặp một thú nhân trong nhóm, nói gì đó. Thú nhân kia liếc nhìn về phía Thái Linh, gật đầu. Nói xong hắn tiếp tục đi thẳng tới chỗ có khá nhiều giống đực tập hợp.
Thú nhân được hắn nhờ vả không rời mắt khỏi Thái Linh, hành động này chẳng khác nào đang giám sát cô.
Thái Linh không quan tâm, hiện tại chỗ này quá lạ cô rời đi một mình chưa chắc đã tốt, nếu nơi này ổn, có khi lựa chọn ở lại cũng không tồi.
Cô nhìn Tà Khuyết nằm trong vòng tay mình, bây giờ chỉ còn hai chị em nương tự nhau, không biết các thú nhân khác tình hình thế nào, hi vọng họ may mắn dạt vào đâu đó và gặp được người tốt cứu giúp, không như hai chị em bị đẩy đưa tới hoàn cảnh này.
Lát sau một nhóm ba thú nhân đi ra, trực tiếp đến trước mặt Thái Linh.
Thái Linh nuốt nước bọt bình tĩnh nhìn họ, cả ba đều bịt kín từ đầu đến chân nên cô không thể nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt, điểm duy nhất thể hiện cảm xúc chính là đôi mắt đỏ rực.
Trong đôi mắt đỏ của ba người, đầy sự nghi ngờ và không mấy tin tưởng.
Thú nhân đi ở giữa có vóc dáng rất cao, chắc tầm hai mét, thân hình lực lưỡng. Hắn nhìn xuống cô cất giọng trầm lạnh lẽo hỏi:
"Cô biết cách chữa trị căn bệnh trên da của chúng tôi?"
Thái Linh gật đầu.
"Chỉ cần cho tôi thời gian tôi nhất định trị hết."
Một thú nhân đi theo sau hắn lên tiếng:
"Cô là y sư sao?"
Cô rất ghét cái chức danh này, nên thẳng thắn sửa:
"Chỗ tôi người ta không gọi thú nhân giữ chức vị chữa trị trong tộc là y sư, mà là thầy thuốc hay có thể gọi tôi là dược sư."
Lần đầu tiên các thú nhân nơi này nghe được chức vị lạ như vậy, điều này càng khiến họ nghi ngờ vào trình độ của cô hơn.
Không đợi bọn họ buông lời chất vấn, Thái Linh phủ đầu trước:
"Chỗ chúng tôi y sư trình độ quá kém không thể sánh ngang thầy thuốc hay dược sư, nên các anh cứ yên tâm, tôi nói chữa được là chữa được."
Thú nhân dẫn Thái Linh về đây, chỉ vào Tà Khuyết:
"Vậy sao cô không chữa cho cô bé này? Khi nãy tôi nghe cô nói con bé mang theo vi khuẩn chết người."
Khóe môi Thái Linh cong lên:
"Anh chắc đã nhìn thấy tình cảnh khi đó của tôi rồi nhỉ? Nếu lúc đó tôi không nói vậy sao có thể cứu con bé."
Thú nhân ấy nhướng mày, hỏi lại:
"Vậy sao con bé lại không tỉnh?"
"Mệt và đói."
Thái Linh bất lực đáp.
Thú nhân cao lớn dường như là tộc trưởng chỗ này cắt ngang cuộc nói chuyện đi xa chủ đề chính của Thái Linh và thú nhân trong tộc mình.
"Cô điều trị bằng cách nào?"
"Máu của cá vàng, nhựa cây đỏ và đất đen. Chỉ cần tìm được những thứ này, tôi sẽ giúp mọi người chữa bệnh. Ngoài ra để tránh lây lan cho người chưa bị bệnh, hãy chuẩn bị muối."
"Muối?"
Các thú nhân đồng thanh một lời.
Câu hỏi ngu này khiến Thái Linh hơi lo, đừng nói với cô nơi này không có muối nhé, như thế thì chết dở.
Thú nhân tộc trưởng lên tiếng:
"Ý cô là bột mặn?"
Thái Linh gật đầu:
"Đại loại là thế, chỗ các anh có không?"
Các thú nhân nhìn nhau, thú nhân mang cô về đáp:
"Bột mặn quá hiếm, chỉ có ở các bộ lạc lớn, chúng tôi không có bột mặn."
Thái Linh nhớ tới bờ biển dài miên man sau lưng mình, ở đó nước mặn bao la, muối muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, sao không ai chịu nghiên cứu hết vậy.
Thái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền