Chương 82: Họ và tên
Thái Linh cùng với tộc trưởng bộ lạc Nhật Điểu đi tìm thảo dược, Tà Khuyết được cô gửi lại cho các tộc nhân Nhật Điểu chăm sóc. Khi để Tà Khuyết lại, Thái Linh quyết định vô cùng dứt khoát, không chút chần chừ, đây là cách cô thể hiện niềm tin tưởng với đối tác.
Trên đường đi Thái Linh liên tục liếc nhìn thú nhân bên cạnh, cô không thích im lặng thế này. Cô nghĩ đây là khoảng thời gian rất tốt để cô hỏi thông tin, nhưng đối phương có vẻ là kẻ khó ưa. Sau một khoảng thời gian đắn đo cuối cùng Thái Linh hắng giọng hỏi:
"Anh tên gì?"
Cô nghĩ có khả năng trong khoảng thời gian sắp tới cô sẽ sinh hoạt ở bộ lạc Nhật Điểu, biết tên tộc trưởng sẽ tiện hơn.
"Nhật." Hắn đáp.
Chỉ một từ, lạnh lùng và khá cao ngạo.
Thái Linh gật gù khen:
"Tên rất hay, là ngày mới, mặt trời, cũng đồng nghĩa với ánh sáng."
Hắn bất ngờ nhìn cô.
"Cô nói gì cơ, những gì cô vừa nói là ý nghĩa tên của tôi?"
Cái tên Nhật này được cha mẹ hắn đặt cho, vốn chỉ như một cách gọi nào ngờ hôm nay lại có giống cái nói tên hắn đẹp còn mang hàng tá ý nghĩa.
Thấy Nhật có vẻ hứng thú, Thái Linh bèn giải thích:
"Thật ra tên của mỗi thú nhân đều có ý nghĩa, giống như tên của tôi, Thái là họ còn tên là Linh. Linh trong thông minh, linh hoạt, nhanh nhẹn, hoạt bát. Cha mẹ đặt tên này cho tôi với hy vọng, lớn lên tôi sẽ là một người thông minh, vui vẻ hiếm khi ưu phiền. Còn tên của anh Nhật hay còn gọi là ngày, mặt trời hoặc ánh sáng. Cha mẹ anh có lẽ hy vọng anh sẽ là một chàng thú nhân tươi sáng, mạnh mẽ và rực rỡ như ánh mặt trời."
Trong lúc đó, theo thông tin bản đồ, thảo dược ở gần họ nhất là nhựa cây đỏ. Thái Linh vốn là người mới tới khu rừng này, nhưng bất ngờ thay cô di chuyển còn thành thạo hơn cả thú nhân bên cạnh, đến mức tộc trưởng Nhật Điểu phải nghi ngờ.
"Cô từng đến đây à?"
Thái Linh khi này mới ý thức được bản thân thể hiện quá lố, cô cười cười đáp:
"Không biết anh có tin không nhưng dược sư chúng tôi có khả năng cảm nhận được vị trí của thảo dược rất tốt."
Hắn nhướng mày.
"Cô cảm nhận bằng cách nào?"
Thái Linh đáp:
"Thì là cảm nhận được đó."
Tộc trưởng Nhật Điểu vẫn không hiểu lắm, nhưng không hỏi nữa. Hai người tiếp tục đi bên nhau, không nói gì, thỉnh thoảng có vài con thú hoang chạy qua đánh động xung quanh, gây ra âm thanh khiến bầu không khí sôi động hơn một chút.
Hắn đột ngột đứng lại làm Thái Linh giật mình, cô bối rối dừng theo hỏi:
"Sao không đi nữa, tôi nói sai gì sao?"
Nhật nhìn cô chăm chú, mãi tới khi Thái Linh sắp không nhịn được muốn hỏi thì hắn nói:
"Họ là gì?"
Thái Linh bất ngờ, cô không nghĩ hắn lại quan tâm đến cái đó. Hơn nữa đây là thú nhân đầu tiên quan tâm đến điều này.
Thái Linh cười đáp:
"Họ là một tên gọi dành cho rất nhiều người. Ví dụ như anh, nếu bây giờ anh lập gia đình sau đó sinh ra vài ba đứa con, để người ngoài chỉ cần nghe tên liền biết bọn trẻ là con anh, anh sẽ đặt tên chúng kèm với họ của mình. Sau này con anh lấy vợ cũng sẽ dùng họ này, đến đời cháu chắt chút chít, đều như thế, thì anh đã tạo ra một dòng dõi có thể tồn tại đến muôn đời, ngoài ra chính họ sẽ giúp anh tạo ra cả một thế hệ chỉ thuộc về riêng mình."
Hắn mở trừng mắt nhìn cô, không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền