**Chương 83: Thú nhân bị giấu trên đảo nhỏ**
Rạn san hô với hình thù như những chiếc xương quấn vào nhau tạo thành các hòn đảo tí hon nhấp nhô trên mặt biển, bờ cát trắng uốn lượn hết sức xinh đẹp. Hắn ngồi dựa lưng vào thân cây, thơ thẩn ngắm nhìn khung cảnh trước mặt, trong lòng cảm thấy vô cùng xa lạ.
Nơi đây là nhà của hắn sao? Đến giờ hắn vẫn không tin điều đó.
Từ lúc mở mắt ra giống cái đã ở bên cạnh hắn, cô luôn gọi hắn là Anh. Có lẽ tên hắn là Anh, nhưng cái tên này sao nghe xa lạ quá.
"Anh."
Giống cái xinh đẹp nhảy lên khỏi mặt nước, vuốt mái tóc màu xanh như nước biển không cho nó lòa xòa trên trán, cô cười nhìn hắn.
Hắn gật đầu nhẹ với cô rồi tiếp tục ngồi im. Hắn không thích giống cái này lắm, dù cô nói cô là bạn đời tương lai của hắn, hai người chỉ còn một bước nữa là chính thức thành vợ chồng – đám cưới, cô muốn hắn sớm tổ chức đám cưới nhưng Anh cứ cảm thấy kỳ lạ, lòng hắn không mong muốn đám cưới này.
Uyển bơi tới gần bờ, đập nhẹ đuôi biến thành chân. Tộc Bích Ngư bọn cô không thích hóa đuôi thành chân, vì cảm giác bước đi rất khó chịu, bàn chân chạm vào cát và đá trên bờ càng thêm đau đớn, nên không phải lúc cần thiết rất ít chị em Bích Ngư lên bờ.
Uyển chầm chậm bước từng bước đến bên cạnh Anh, rồi sà vào lòng hắn một cách tự nhiên.
Anh không dám ôm Uyển, vì cảm thấy không quen. Cô nói hắn và cô là bạn đời tương lai của nhau, nhưng sao cơ thể của hắn lại bài xích cô đến vậy, điều này quá phi lý. Nhưng mỗi khi muốn tìm hiểu sâu hơn thì đầu hắn lại đau chẳng thể nghĩ thêm gì, muốn tìm người để hỏi càng không được, chỗ này là nơi ở của Uyển, lâu lâu mới có giống cái khác đến thăm, từ khi ở nơi này hắn chưa từng gặp qua giống đực nào hết.
"Anh sao vậy? Lại bị đau đầu à?"
Uyển vuốt ve trán hắn.
"Đừng cố suy nghĩ lung tung nữa, cứ yên phận ở bên cạnh em là được rồi."
Cô ta cầm tay Anh, đặt lên phần da trên bụng, nơi đó trắng trẻo vô cùng bắt mắt. Nếu là một thú nhân bình thường có lẽ đã nhịn không được làm nhiều hơn việc chỉ chạm vào nơi đó. Nhưng Anh thì không, vì không có cảm giác thậm chí là bài xích sự tiếp xúc của Uyển nên hành động này chẳng khác gì thử thách khủng khiếp đối với hắn.
Hắn không dám đẩy Uyển ra, cắn răng chịu đựng sự đụng chạm của cô ta. Uyển ngày càng quá đáng hơn, từ ngực hắn cô vuốt ve đi xuống, khi sắp chạm vào phần dưới, Anh vội ngăn lại.
"Bộ lạc của chúng ta không có giống đực nào khác sao?"
Hắn cấp thiết muốn gặp một người cùng giới tính, nhìn mãi các giống cái hắn cũng ngán.
Uyển không vui.
"Sao lại hỏi câu này nữa, ngày nào anh cũng hỏi không chán à?"
Anh thấy cô ta nổi giận, bèn vuốt tóc Uyển, ngay lập tức cô ta dịu xuống, tiếp tục dựa vào lồng ngực hắn.
"Anh là giống đực, nên muốn được gặp người cùng giới tính, như vậy rất tốt cho việc phát triển sức mạnh của bản thân. Mỗi ngày chỉ ở nơi này chờ em về anh thật sự rất chán."
Uyển bĩu môi. "Em nói với anh rồi, giống đực trong tộc chúng ta quá ít nên bọn em phải bảo vệ các anh. Anh biết bao nhiêu giống cái đang nhòm ngó anh không, giờ chỉ cần anh rời khỏi chỗ này các chị sẽ hốt anh về rạn san hô của họ ngay, khi ấy em sao đòi anh về được. Cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền