Chương 84: Thú nhân lắm câu hỏi
Thái Linh cùng với Lạc Nhật nhanh chóng đi tới vị trí cây nhựa đỏ. Đó là một loại cây có lá hệt như cây rau dền ở Trái Đất, chỉ khác là thân của nó là thân gỗ, cao hơn năm mét, lá cũng mọc trên các cành cứng cáp chứ không trực tiếp vươn ra giữa thân cây như rau dền, bên trên còn có quả nhỏ màu tím đỏ nhìn như quả của cây chè vối khá đẹp mắt.
Thái Linh vẫn đang chú tâm đọc hướng dẫn được dị năng của mình cung cấp. Lạc Nhật bên cạnh nhìn cô chăm chú, chờ cô trả lời.
Lát sau, may mắn thay, Thái Linh cũng nghiên cứu xong, cô lên tiếng:
"Nhựa đỏ được lấy từ trong những quả nhỏ kia."
Lạc Nhật nhướng mày hỏi:
"Nhưng nó quá cứng."
Cô gật đầu:
"Đúng là cứng thật, nhưng vẫn có cách xử lý, đó là ngâm vào nước sôi, để khoảng hai mươi phút sau đó vớt ra ngâm tiếp vào nước lạnh 20 phút, tiếp tục đem ngâm vào nước sôi thêm 20 phút nữa, sau đó lại ngâm tiếp vào nước lạnh 20 phút, chờ quả mềm, lấy ra giã nát sẽ thu được dung dịch màu đỏ bên trong."
Lạc Nhật lên tiếng:
"20 phút là gì? Làm sao biết được đã 20 phút?"
Thái Linh quay qua nhìn hắn, Lạc Nhật này rất giống một học sinh, chỉ cần cô nói ra điều gì mới mẻ là hỏi ngay. Thái Linh đang hợp tác với người ta nên cũng không dám chê phiền, tìm cách giải thích dễ hiểu nhất nói:
"20 phút là chỉ thời gian, kiểu như anh hay nói chờ một khoảng thời gian vậy đó. Khoảng thời gian anh nói không có con số cụ thể, còn còn tôi thì có."
"Vậy số là gì?"
- Lạc Nhật hỏi tiếp.
Mặt Thái Linh bắt đầu đen, học sinh này có quá nhiều câu hỏi, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đỏ như máu kia cô chỉ đành nuốt những lời khó nghe vào bụng, nói những gì hắn muốn biết.
"Số là một kiểu biểu thị số lượng, ví dụ như tôi và anh, thay vì nói tôi và anh, chúng ta có một và hai, ở đây có hai người."
Nói rồi cô ngồi xuống lấy một cành cây, tìm chỗ ít cỏ viết xuống số 2.
"Đây chính là số hai, nó biểu thị cho hai người, hoặc là có hai đồ vật."
Cô tận tình chỉ vào thân cây trước mặt đếm từ một đến mười.
Vừa dứt lời Lạc Nhật nói như ra lệnh:
"Viết số từ 1 đến 10 lên mặt đất xem nào."
Thái Linh chỉ có thể làm theo, viết từ 1 đến 10.
Lạc Nhật ngồi xuống nghiên cứu trong im lặng. Thấy thời gian đã bị kéo dài quá lâu bởi những chuyện không liên quan, Thái Linh bèn thúc dục lần nữa:
"Chúng ta phải đi hái thuốc."
Lạc Nhật đứng lên, gật đầu hỏi:
"Giờ cô đi đâu tiếp theo."
"Chúng ta sẽ đi tìm đất đen, nhưng trước hết anh phải hái giúp tôi mấy quả này đã."
Tốc độ của thú nhân rất nhanh, khoảng vài phút sau trong tay Lạc Nhật có cả một vùng da thú chứa quả của cây nhựa đỏ. Sau đó hai người tiếp tục lên đường. Vì đã kinh qua sự tò mò của Lạc Nhật nên lần này Thái Linh không nhắc tẹo nào tới kiến thức hiện đại, cô tập trung hỏi chuyện về vùng đất này.
Có vẻ như Lạc Nhật cảm kích vì cô đã lựa cho hắn được cái họ hay, còn chỉ dạy cách viết các con số nên cũng giải thích khá tận tình.
Vùng đất này không có tên gọi cụ thể, cũng giống như cánh rừng bên kia, nơi này cũng gọi là rừng, hiện tại có khoảng 20 tộc thú nhân đang sinh sống ở đây, nằm rải rác khắp nơi, trong đó có ba tộc lớn do chiếm giữ được hang động
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền