**Chương 87: Đêm tối trên rạn san hô bỏ hoang**
Thái Linh cùng Lạc Nhật quay lại nơi ở của bộ lạc Nhật Điểu, mọi người đang ngóng trông hai người họ. Khi thấy cả hai xuất hiện, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào người Thái Linh, họ nhìn cô như thể nhìn kẻ thù vừa mới mang tộc trưởng của họ ra ngoài làm chuyện gì đó xấu xa, ánh mắt soi mói kia khiến cô khó chịu, đột nhiên Thái Linh nghe thấy tiếng gọi non nớt quen thuộc.
"Chị ơi!"
Hai mắt cô sáng lên, chẳng buồn quan tâm đến các ánh mắt xung quanh, cô lao tới ôm chặt Tà Khuyết:
"Em tỉnh rồi, may quá!"
"Chị ơi!" Tà Khuyết ôm chặt cô, kể từ lúc tỉnh lại, không thấy mấy anh chị quen thuộc đâu, Tà Khuyết rất sợ, nhưng cô bé không khóc, thu mình một góc đề phòng nhìn những thú nhân xa lạ quấn chặt cơ thể chỉ để lộ đôi mắt đỏ.
Mặc cho một vài thú nhân nói chị của cô đi tìm thuốc, Tà Khuyết vẫn không nới lỏng đề phòng, căng thẳng chờ đợi cho tới khi Thái Linh quay lại, khi này cô bé mới có cảm giác mình đã sống lại.
Tà Khuyết nhịn không được lớn giọng gọi Thái Linh.
Sà vào vòng tay của cô, khi này Tà Khuyết mới dám rơi lệ, nhưng không khóc lớn, sợ tiếng khóc của mình làm kẻ khác cười chê.
Sau một hồi được Thái Linh an ủi, Tà Khuyết mới buông cô ra, hai mắt đỏ hoe mà hỏi về mọi người.
Thái Linh vuốt ve mái tóc cô bé, không thèm che dấu sự thật nói:
"Chúng ta bị lạc mọi người rồi, chị cũng không rõ họ sống hay chết. Nhưng chị tin nếu hai chị em ta may mắn thoát được cái chết thì họ cũng sẽ an toàn."
Tà Khuyết luôn đặt một niềm tin tuyệt đối với Thái Linh, gần như cô ấy nói gì con bé nghe đó, nên lập tức gật đầu, kiên nghị nhìn Thái Linh nói:
"Nhất định, Bà Bà và mọi người đều bình an."
Thái Linh xoa đầu cô bé, nói sơ tình hình hiện tại của hai chị em, sau đó quay qua nói với Lạc Nhật:
"Anh muốn tôi chữa cho ai đầu tiên?"
Lạc Nhật quan sát các thú nhân trong tộc, toan đề cử bản thân trước thì một thú nhân mạnh dạn bước lên:
"Để tôi thử trước."
Hắn chính là thú nhân đã mang Thái linh về.
Cô gật đầu:
"Vậy anh cởi đồ ra đi, tôi muốn nhìn xem cơ thể hiện tại của anh."
Hắn có hơi lo lắng:
"Cô không cần che kín mình lại hả, bệnh này lây lan lắm."
Với một người lớn lên trong môi trường khoa học như Thái Linh, cô hiểu, để tránh lây nhiễm, biện pháp tốt nhất là bảo vệ miệng mũi và mắt khi tiếp xúc với các căn bệnh lây lan, đặc biệt nên đeo bao tay, nhưng giờ không có bao tay, chỉ có thể khử trùng thật cẩn thận sau khi tiếp xúc mới có thể tránh bệnh, chứ bịt kín đến đâu mà không có phương pháp khử trùng thì cũng xem như bỏ.
Nhưng cô vẫn rất tán thưởng cách làm này của Nhật Điểu, họ có ý thức không để bệnh lây lan, không như nhóm thú nhân cô gặp trên biển, phô bày thân thể xấu xí đi lại khắp nơi.
"Vậy cho tôi vài tấm da thú sạch đi, không cần to lắm đâu, đủ che mũi miệng của tôi lại là được rồi."
Thái Linh lập tức nhận được da thú theo yêu cầu, cô che miệng mũi mình và Tà Khuyết lại, tìm một chỗ cách xa bộ lạc, xua đuổi các thú nhân xung quanh, kể cả Tà Khuyết bắt đầu kiểm tra cho thú nhân Nhật Điểu.
Thú nhân từ từ cởi bỏ lớp da thú quấn quanh người, lộ diện trước mặt Thái Linh.
Nhan sắc của hắn rất được, cao gầy, đẹp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền