ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bị Xem Là Tà Thần Ở Thế Giới Thú Nhân

Chương 88. Đó không phải là tộc nhân của mấy người sao?

Chương 88: Đó không phải là tộc nhân của mấy người sao?

Thái Linh cẩn thận kiểm tra toàn bộ cơ thể của thú nhân trước mặt. Tình trạng của hắn rất đáng báo động, dị năng của cô đưa ra mức thời gian sống sót của hắn chưa tới hai ngày.

Thái Linh thở dài, hỏi:

"Anh không cảm thấy khó chịu hay ngứa ngáy gì à?"

Hắn lắc đầu:

"Có cảm nhận được nhưng quen rồi, nên cũng bình thường thôi."

Thái Linh thông báo:

"Thông báo cho anh một tin, nếu tôi không tới, hai ngày sau anh sẽ hẹo."

Hắn trừng mắt nhìn cô:

"Nói gì đó, hẹo là gì?"

"Chết đó!" Thái Linh lấy nước dưới hồ lên, nhìn qua lại, cảm thấy không hợp vệ sinh liền gọi lớn:

"Lạc Nhật, đem bếp qua đây nấu cho tôi ít nước sôi."

Nghe thấy vậy, các thú nhân xôn xao.

"Lạc Nhật, cô ta gọi ai vậy?"

"Trong tộc chúng ta có ai tên là Lạc Nhật à?"

Thú nhân đang đứng trước mặt Thái Linh cũng tò mò:

"Lạc Nhật là ai, bộ lạc chúng tôi không có thú nhân mang tên ấy?"

Thái Linh cười, hất đầu về phía sau:

"Là hắn đó."

Thú nhân hiếu kỳ quay đầu nhìn lại, thấy tộc trưởng mang theo nồi đá cùng củi khô đi tới.

Hắn trừng mắt:

"Từ khi nào mà tộc trưởng đổi tên thành Lạc Nhật vậy?"

Cùng câu hỏi với hắn còn có các thú nhân trong bộ lạc.

Thái Linh cười bảo:

"Lạc là họ, anh ta mới đặt đấy, còn Nhật là tên."

Thú nhân nhìn Thái Linh với ánh mắt mờ mịt, chẳng hiểu cô đang nói gì. Thái Linh cũng không mặn mà giải thích, nhờ Lạc Nhật nấu nước nóng cho mình, lấy thêm một tấm da thú sạch, tiện thể dặn:

"Anh bảo các thú nhân tự kiểm tra bản thân, ai có tình trạng nặng như thú nhân này thì qua đây trước. Nếu rơi vào tình trạng như hắn, chỉ còn sống được hai ngày thôi, nên phải ưu tiên chữa trị cho những người này trước."

Lạc Nhật khá bất ngờ vì cô có thể nhìn ra chính xác ngày tử vong của thú nhân bị bệnh, trình độ của cô đúng là không tầm thường.

Trong lúc đó, thú nhân đang được chữa trị dường như khá thờ ơ với mạng sống của mình, níu tộc trưởng lại hỏi:

"Anh giải thích cho tôi nghe vì sao anh lại tên là Lạc Nhật được không?"

"Lạc là họ của tôi, tôi chọn họ này để sau sinh con đẻ cái tôi sẽ đặt họ cho nó, giống đực giống cái đều mang họ Lạc chỉ thay tên, sau này ai nghe tên chúng đều biết đó là con của tôi thuộc bộ lạc Nhật Điểu."

Nói xong Lạc Nhật quay lưng rời đi, bỏ lại thú nhân ngơ ngác nhìn theo hắn. Lát sau không hiểu não bổ thế nào, hai mắt hắn sáng bừng quay đầu nói với Thái Linh:

"Tộc trưởng của chúng tôi trâu bò quá!"

Thái Linh: "... ?"

Hắn nói tiếp:

"Nghĩ ra một cái họ thật hay, Lạc, sau này đặt cho con cái, vậy là sẽ có Lạc To, Lạc Nhỏ, Lạc Cái, Lạc Đực, oa nếu là như vậy thì những ai chảy dòng máu của tộc trưởng đều mang họ Lạc, sau này tộc trưởng chết rồi, con cháu tộc trưởng tiếp tục lấy họ đó, thì họ Lạc này sẽ đông đến thế nào nhỉ?"

Nghe thú nhân biết một suy ba, Thái Linh thầm khen hắn thông minh.

Bỗng hắn nhìn cô cười ha hả, kiêu ngạo nói:

"Cô có họ không tộc trưởng của tôi có họ đấy?"

Thái Linh trừng hắn hỏi:

"Năm nay anh bao nhiêu tuổi?"

Hắn trừng mắt đối lại cô: "Hỏi chi?"

"Tôi thấy anh chưa lớn."

Hắn trề mỏ:

"Tôi lớn rồi nha, đã làm lễ trưởng thành năm ngoái."

Thú nhân nơi đây dầm mưa dãi nắng, và thường đi săn sớm nên Thái Linh rất khó đoán được tuổi của bọn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip