**Chương 90: Bí mật được bật mí**
Bầu trời tối đen như mực. Trên rạn san hô bỏ hoang, một đống lửa nhỏ được thắp lên, có khoảng mười thú nhân ngồi vây xung quanh. Khi trước nếu có một thú nhân Tà thần ngồi trước mặt các thú nhân khác như thế này, chắc chắn họ đã bị ghét bỏ, xa lánh, nhưng hôm nay chẳng ai muốn làm vậy, cũng không còn hơi sức nào mà làm. Nhưng trong thâm tâm ít nhiều các thú nhân vẫn còn bị nhiễm tục lệ xấu xa ấy, hai bên Ưng Phan không có ai ngồi gần, gần hắn nhất là hai thú nhân cùng tộc Lang Điểu. Khi trước còn sống trong bộ lạc, hai thú nhân này khá thân với Ưng Phan, bây giờ tuy cũng bị nhiễm tâm lý xa lánh thú nhân Tà thần, nhưng họ vẫn không đến mức ghét bỏ Ưng Phan.
Tâm trạng ai cũng nặng nề phức tạp, đặc biệt là Ưng Phan. Mặt hắn cắt không còn giọt máu, phần vì đau đớn về thể xác khi cố gắng phục hồi trí nhớ, phần vì lo lắng cho những người bạn đi cùng mình. Hắn không biết họ đã đi đâu về đâu, liệu có còn sống ở trên thế gian này không.
Đặc biệt càng tệ hơn khi hắn nghe các thú nhân kể lại tình hình của vùng lục địa bên kia hồ lớn và các thú nhân bị bắt cùng họ hiện không rõ sống chết. Hai tay Ưng Phan siết thành đấm muốn tìm ai đó để trút giận, nhưng hắn cũng hiểu, bây giờ nếu không hành động cẩn trọng có khả năng thù chưa tra được tình hình bạn bè, hắn cũng bỏ mạng luôn tại đây.
"Vùng đất bên kia hồ thật sự bị hủy rồi sao?"
Ưng Phan khàn giọng hỏi. Hồi xưa hắn có nghe Thái Linh nói về núi lửa, cô ấy cũng từng nhắc qua nếu núi lửa hoạt động rất có thể vùng đất đó không an toàn, nhưng cô ấy không nói là cả vùng rừng rộng sẽ bị hủy diệt, xem ra núi lửa đó rất lớn.
Một thú nhân Mã Điểu lên tiếng đáp:
"Đúng vậy, nơi ấy đã bị than nóng nuốt chửng, lúc chúng tôi rời đi than nóng đã lan ra bờ hồ."
"Than nóng?" Ưng Phan lặp lại hai từ này. Hắn đã nghe Thái Linh nói về núi lửa, nên có thể đoán được than nóng khả năng cao chính là dung nham. Hắn nhíu mày hỏi:
"Vậy là núi lửa ở vùng sương mù đã hoàn toàn tỉnh thức."
Hai từ 'tỉnh thức' là Thái Linh phổ cập cho hắn.
Các thú nhân khó hiểu nhìn hắn, một người cùng tộc với hắn khi trước bạo gan hỏi:
"Núi lửa là gì, sao cậu lại biết nó đã tỉnh thức? Núi lửa là một con vật hay sao mà có thể tỉnh thức?"
Ưng Phan từ từ giải thích:
"Vùng sương mù gần tộc Tuần Điểu, nguyên nhân sinh ra sương mù có lẽ là do núi lửa bốc hơi nóng lên tạo thành, khi trước chúng tôi ở đó đã nhìn thấy đường nứt trên đất, bên dưới toàn là dung nham nóng bỏng. Một khi toàn bộ núi lửa này hoạt động trở lại thì dòng dung nham đó sẽ tràn ra và nuốt chửng tất cả. Vì biết được tương lai như thế nên chúng tôi đã ra đi, vượt qua biển lớn tìm kiếm vùng đất mới."
"Biển là gì?"
Một thú nhân Mã Điểu hỏi.
Ưng Phan chỉ khu vực nước mênh mông sau lưng mình:
"Đó là biển, biển rất rộng không dễ nhìn thấy bờ, là nơi chia cắt các lục địa với nhau, còn hồ là chỉ những hồ nước nhỏ có thể nhìn thấy bờ bên kia."
Một thú nhân Mã Điểu khác có vẻ sốt sắng hỏi:
"Phương pháp làm vật lướt trên nước, và bức họa trên đá là do mấy người để lại?"
Phải nói thú nhân Mã Điểu này rất nhạy bén.
Ưng Phan nhíu mày, phân tích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền