Chương 91: Ánh mắt nóng như lửa
Vì có công với bộ lạc, nên Thái Linh cũng được chia cho một phần thịt thú, nhưng là thịt tươi, xử lý như nào là chuyện của cô. Thái Linh đang bận xử lý thịt cá nên không bận tâm đến thịt thú, cô ném nó qua một bên, khá là thờ ơ khiến các thú nhân Nhật Điểu tò mò, vì sao cô lại để tâm tới thịt thú biển hơn là thịt thú trên cạn.
Do ban ngày quá bận nên Thái Linh không thể đi tìm các gia vị để nấu món cá, cô định bụng làm thịt cá nướng lên ăn tạm. Nhưng lúc rửa cá bên bờ hồ đột nhiên dị năng của cô nhảy ra, cho cô một thông tin về loại rong mọc bên dưới hồ.
Được gọi là rong gia vị, loại rong này có tất cả bốn màu lá, đỏ đại diện cho vị cay, đen vị mặn, xanh vị ngọt, vàng vị chua, bốn vị này phối lại với nhau vô tình tạo ra một loại gia vị đặc trưng như các gói gia vị được pha trộn sẵn ở Trái Đất. Chỉ là một cây rong như vậy chỉ có một phần lá dùng được, đó là phần mọc trên đỉnh, sản lượng quá ít ỏi.
Khi phát hiện công dụng điên đảo của nó, Thái Linh nhảy thẳng xuống hồ trong sự bàng hoàng của các thú nhân Nhật Điểu, ngắt một nhón rong đem lên, trước con mắt lo lắng, bối rối khó hiểu, thậm chí là nghi ngờ cô bị điên, Thái Linh lại cười như được mùa, cô giã nát nhón rong ít ỏi, lấy nước quét lên thịt cá đã làm sạch, sau đó đem nướng.
Cô nước chín cá, khi cá chín mùi hương thơm nức bay ra thu hút các thú nhân Nhật Điểu. Người có mặt đầu tiên là Lạc Nhật, hắn nhích tới ngồi thù lù nhìn con cá được làm sạch đang ngả vàng và tỏa mùi hương trên bếp lửa.
Thái Linh không để ý đến hắn, nhưng tà Khuyết thì có, con bé lườm Lạc Nhật đến cháy mắt, nhưng thú nhân này bơ nhóc, xem nó như đứa lâu la chẳng thèm bận tâm.
Ngay khi nướng xong Thái Linh đưa cho tà Khuyết một con, liền nghe thấy tiếng nói.
"Còn không cho tôi một con."
Thái Linh giật mình, khi này mới nhận ra trước mặt mình là tộc trưởng Nhật Điểu, cô cười bảo:
"Anh bảo cá không ăn được mà, sao giờ lại xin?"
"Tôi tin cô."
Hắn nói một câu khiến Thái Linh xúc động, cô đưa cho hắn một con liền bị tà Khuyết ngăn lại, con bé phụng phịu đáp:
"Hắn không giúp chị làm cá sao có thể cho."
Lạc Nhật híp mắt đáp:
"Tôi bắt cá cho cô ta."
Tà Khuyết không tin quay đầu nhìn Thái Linh, hơn ai hết cô nhóc biết trình độ bắt cá siêu việt của Thái Linh.
Nhưng lần này cô bé phải nghĩ lại, Thái Linh cười nói:
"Đúng là hắn giúp chị bắt cá."
Tà Khuyết không vui nhưng vẫn phải để Lạc Nhật lấy đi một con cá.
Lạc Nhật kéo khăn che mặt xuống, để lộ khuôn mặt có mấy nốt mụn trắng chưa vỡ. Tuy đang bị bệnh nhưng đường nét khuôn mặt của hắn vẫn rất thu hút, Thái Linh không khỏi cảm thảm, nhan sắc của thú nhân Nhật Điểu thật không tầm thường.
Lạc Nhật vừa cho thịt cá chín vào miệng, hai mắt hắn mở to, từ khi sinh ra đến giờ hắn chưa từng ăn được miếng thịt thú nào khiến miệng của hắn như muốn nổ tung thế này. Hơi cay, có vị mặn của bột mặn, còn hơi chua nhẹ, ngọt ngọt, rất ngon.
"Tộc trưởng." Bảo Long chọc vai tộc trưởng.
"Anh cho tôi cắn thử một miếng được không?"
Lạc Nhật liếc hắn, không nói gì, chỉ mở lớn miệng liên tục cắn sạch thịt cá, sau đó ném que xiên vào lửa, miệng nhai ngấu nghiến.
Bảo Long tủi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền