Chương 101: Thuật Dùng Người Kinh Điển.
- Ha ha!
Lệ Cương cười thoải mái nói:
- Sẽ có cơ hội thôi, Thanh Vân cậu nhìn xem, đây là những gì tôi thu hoạch được trong đợt khảo sát cơ sở vừa rồi. Tôi chuẩn bị đẩy mạnh phát triển cây trà ở vùng núi phía tây bắc ở huyện Ung Bình chúng ta.
Trương Thanh Vân vươn tay nhận lấy những tài liệu trong tay Lệ Cương, sau khi xem xét mới biết đây là những bản thảo nói về quá trình phát triển mạnh và gia công chế bến cây trà, phía sau còn có những gì mà Lệ Cương chính mắt được nhìn thấy. Xem ra lần này Lệ Cương muốn đưa vấn đề cây trà vào thảo luận ở hội nghị thường ủy.
Lệ Cương thấy Trương Thanh Vân xem xét tài liệu với vẻ mặt rất chân thành thì tiếp tục nói:
- Tình hình của Ung Bình chúng ta rất đặc biệt, địa hình khu tây bắc là rừng núi, giao thông bất tiện, không thích hợp với những loại cây lương thực. Nếu phát triển những sản nghiệp khác thì bắt buộc phải vận chuyển, phải phát triển hệ thống tin tức và nhiều phương diện khác, rõ ràng muốn làm giàu cho dân cũng không phải dễ dàng.
- Nhưng đạo lý phát triển cũng rất cứng nhắc, phát triển chính là vấn đề tất yếu, đường có nhiều người đi thì dần dần sẽ được mở rộng. Đợt khảo sát lần này tôi phát hiện ra huyện Ung Bình chúng ta có truyền thống trồng chè, dân chúng không xa lạ gì nghề nghiệp này, hiện nay ngành liên quan đến cây chè đang suy sụp, rõ ràng có liên quan rất lớn đến chính sách của các ban ngành, nếu không làm tốt vấn đề này thì chúng ta cũng sẽ rất mất mặt... ....
Trương Thanh Vân lẳng lặng lắng nghe Lệ Cương nói rồi âm thầm gật đầu. Lệ Cương rõ ràng đã nói trúng tim đen, trước kia các lãnh đạo Ung Bình chỉ biết chạy theo thành tích mà xuất hiện quá nhiều vấn đề. Bọn họ quá tham công, không chú ý và rất ít chú ý đến đời sống nhân dân, Lệ Cương đã hiểu được điều này rõ ràng không phải dễ dàng gì.
Khi Trương Thanh Vân nghĩ đến đây thì trong lòng khẽ động, hắn liếc mắt nhìn Lệ Cương đang chậm rãi nói chuyện, hắn lập tức ý thức được một tin tức rất quan trọng trong lời nói của Lệ Cương, đó chính là sự thay đổi. Xem ra sau một năm bày đặt thế cờ thì lúc này Lệ Cương không những đứng vững bàn chân mà còn có năng lực ảnh hưởng đến những biện pháp chính trị để bắt buộc phải thi hành theo ý của mình, đây là một tin tức rất quan trọng.
- Chủ tịch Lệ nói rất đúng, đã nói trúng tim đen của sự việc. Nếu vấn đề này có thể tạo ra thành tích thì một trăm ngàn dân chúng vùng tây bắc huyện Ung Bình đã có hy vọng thoát nghèo.
Trương Thanh Vân nói.
Lệ Cương cười ha hả, hắn vừa cười vừa khoát tay tỏ ý bảo Trương Thanh Vân không cần nói quá sớm, đây vẫn chỉ là một chỉ thị đang nằm trên giấy mà thôi. Nhưng vẻ mặt Lệ Cương vẫn rất vui mừng, là một vị chủ tịch huyện, nắm trong tay nhân dân một vùng, nếu có thể xây dựng một sự nghiệp được nhân dân khắc ghi thì chính là mơ ước thiết tha của tất cả lãnh đạo.
- Thanh Vân, nói chuyện với cậu thật thoải mái, đã lâu rồi tôi chưa cảm thấy vui vẻ thế này.
Lệ Cương cười nói, sau đó hắn lập tức đi đến trước bàn làm việc rồi lấy ra một hộp quà tinh xảo từ trong ngăn kéo nói:
- Thanh Vân, hôm nay là sinh nhật cha cậu, đây là chút quà nhỏ của tôi, cậu đưa về cho bác trai.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền