Chương 102: Bữa Tiệc Sinh Nhật (Thượng).
Hôm nay nhà cha mẹ Trương Thanh Vân rất náo nhiệt, sau khi Trương Thanh Vân bước vào cửa thì thấy một nhà đã đầy người. Cả nhà Ngải Gia, cha con Biện Huy Hoàng, cha con Trần Vân Sơn, tiểu nha đầu Ngải Gia đang cùng chị dâu phụ giúp mẹ trong phòng bếp.
- Ôi, anh trai trở về rồi à? Anh đã chuẩn bị cho bác món quà gì rồi?
Ngải Gia cười nói.
- Chào anh rể!
Biện Hoa cung kính nói, Trần Vân Sơn, Trần Mại, Biện Huy Hoàng cũng liên tục đến chào hỏi.
Trương Thanh Vân đưa hộp quà cho Ngải Gia, hắn cởi áo ngoài rồi nói với Trần Mại:
- Thế nào? Mọi việc trên cục ông an thành phố đều thuận lợi đấy chứ? Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến huyện Ung Bình?
- Hôm nay không phải sinh nhật bác Trương sao? Tôi dù sao cũng phải đến chúc mừng bác trai, hơn nữa trên cục công an thành phố không thể nào so sánh với huyện Ung Bình, cực kỳ rãnh rổi, vì vậy tôi mới có thời gian đên đây.
Trần Mại cười nói.
- Tiểu tử cậu rất giỏi bày vẽ, rõ ràng về Ung Bình hẹn hò với bạn gái, vậy mà dám to mồm nói đến thăm bác trai.
Trương Thanh Vân cười nói nhưng trong lòng cảm thấy rất vui, quan hệ giữa hai nhà Trương Trần hình như đã lâu rồi chưa được hòa hoãn như lúc này.
- Này, anh trai, anh thật là tình cảm, không ngờ lại tặng tranh chữ cho bác trai, đẹp quá. Thọ Tỷ Nam Sơn.
Ngải Gia ở bên cạnh kêu lên ngạc nhiên, nàng đã mở ra hộp quà của Lệ Cương, cuộn tranh bên trong được chậm rãi mở ra, một bộ tranh thủy mặc đập vào mắt mọi người.
Mọi người ồn ào đi đến xem tranh, đây rõ ràng là một bức thư pháp thọ tỷ nam sơn, bên trong có núi xanh đứng sừng sững, có một cây tùng ngàn năm đứng ngạo nghễ, bên cạnh cây tùng là một gian nhà tranh ba gian, một lão nhân vẫn còn tráng kiện đang ngồi đánh cờ một minh bên trong, hình ảnh cực kỳ sinh động.
Trương Thanh Vân nhìn xuống con dấu lạc khoản, hắn nhìn chằm chằm vào rồi vẻ mặt chợt biến đổi. Bức tranh này rõ ràng được Văn Đức Trọng vẽ ra, rõ ràng là một phần lễ vật rất hậu hĩnh.
- Thanh Vân, đây...Đây là...Không phải là bút tích thật đấy chứ?
Trần Mại dùng giọng kinh ngạc nói, rõ ràng cũng nhìn thấy lạc khoản.
Vẻ mặt Trương Thanh Vân có chút phức tạp, hắn lắc đầu:
- Đây là lễ vật của chủ tịch Lệ, bức tranh này quá quý giá, trước đó tôi cũng không biết là thứ gì.
- Chủ tịch Lệ?
Tất cả mọi người trong phòng đều trở nên kinh ngạc, Trương Đức Giang và Doãn Tố Nga lại càng trở nên kích động. Một lúc lâu sau Trương Đức Giang mới nói:
- Cái này...Đây là...Thanh Vân, bức tranh này quá quý, anh ấy là một chủ tịch huyện, sao lại mừng thọ một lão già không có gì như tôi? Hơn nữa bức tranh này lại là bút tích của Văn Đức Trọng.
Trương Thanh Vân cười khổ rồi khoát tay nói:
- Con đã cầm về rồi, sao có thể trả lại được? Thôi thì xem như thiếu chủ tịch Lệ một phần nhân tình.
- Gia Gia, mau cuốn bức tranh lại để bác trai bảo quản, vật quý giá thế này không thể hư hại được.
Doãn Tố Mai đứng bên cạnh vội vàng nói, mọi người cũng gật đầu. Biện Huy Hoàng lại cẩn thận giúp Ngải Gia quấn bức tranh, bộ dạng khá kinh ngạc.
Trong lòng Trương Thanh Vân cảm thấy rất cảm thán, xem ra dù có năm kinh nghiệm thì từ xưa đến nay nhân tính cũng không thay đổi, vẫn luôn luôn kính sợ đối với người cõi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền