Chương 57: Ẩu Đả
Sáng ngày hôm sau, khi trời còn tờ mờ Trương Thanh Vân đã thức dậy. Vì lần kiểm tra này có tính chất bí mật nên hắn cũng không muốn đi xe huyện ủy mà tiến đến bến xe Ung Bình.
Lúc này xuân vận đã kết thúc, bến xe Ung Bình cũng không còn cảnh ồn ào náo động như trước. Trương Thanh Vân cũng không tốn bao nhiêu sức lực đã mua được vé đi đến Cao Kiến Dụ. Vì muốn đến Cao Kiến Dụ phải đi qua khu tây bắc huyện Ung Bình nên Trương Thanh Vân có thói quen ngồi xe Lật Tử Bình.
Sau khi ngồi lên đợi xe chạy thì Trương Thanh Vân lấy trong ba lô ra một tờ văn kiện được Ngô Tuyết Thư phái người đưa đến vào tối qua, trên văn kiện viết
"Quy Định của Công an tỉnh Giang Nam cấm tất cả các đơn vị không tham gia các hoạt động không thuộc nhiệm vụ."
Trương Thanh Vân đọc qua văn kiện mới hiểu được đầu đuôi, thì ra quy định này chỉa mũi dùi vào các cơ quan địa phương đang lạm dụng lực lượng công an. Nghĩ lại cũng đúng, lúc này cục công an đang phải quản lý rất nhiều vấn đề vớ vẩn, giúp cơ quan địa phương thu thuế, phá dỡ nhà cửa, thậm chí còn tham dự vào vấn đề kế hoạch hóa gia đình, điều này đã hạ thấp hình tượng về lực lượng công an trong mắt nhân dân địa phương. Công an tỉnh quyết định ra chỉ thị khiêu chiến với chính quyền địa phương cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng Trần Vân Sơn lại lợi dụng chỉ thị này để áp dụng vào vấn đề của chính mình, thỏa thuận giữa huyện với trạm thủy điện Tam Giang và nhà máy xi măng được ký kết vào năm 1998, lúc đó cũng có cả chữ ký của giám đốc công an huyện. Lúc này Trần Vân Sơn lại dựa vào thượng phương bảo kiếm của công an tỉnh để thoái thác, thậm chí còn không thèm xin chỉ thị của huyện ủy và các cơ quan ban ngành, hành động phá bỏ hai đồn công an rõ ràng quá mức tùy tiện.
Trương Thanh Vân nhịn không được phải nở nụ cười, Vũ Đức Chi quả nhiên rất giỏi tính toán, lão vừa sinh bệnh thì chuyện này nối tiếp chuyện kia, làm gì có kẻ nào không tin sau lưng Trần Vân Sơn không có bóng dáng Vũ Đức Chi? Chẳng qua chỉ là một giám đốc công an huyện, nếu Trần Vân Sơn không có chỗ dựa mà dám trở mặt với huyện ủy thì đúng là đầu óc có vấn đề.
Trương Thanh Vân thầm tính toán một lát, sau đó hắn lập tức gọi điện thoại cho Ngô Tuyết Thư, hắn dặn dò Ngô Tuyết Thư tạm thời không làm lớn chuyện, trước tiên phải trì hoãn vài ngày, sau đó bắt buộc công an huyện phải thành lập tổ chuyên án truy bắt bọn trộm. Cục công an không phải đã nói bảo vệ nhà xưởng không thuộc nhiệm vụ à? Vậy bắt cướp có phải nhiệm vụ của họ không? Trong lòng Trương Thanh Vân hiểu rất rõ, lúc này dù trời sập cũng phải xử lý cho xong vụ cầu Cao Kiến Dụ, khoảng thời gian này tất cả những vấn đề khác đều phải gác sang một bên.
- Này, Thanh Vân, anh...Anh đến Lật Tử Bình sao?
Trương Thanh Vân ngẩng đầu, sau đó lập tức sững sờ. Trước mặt hắn là một cô gái đẹp, một bộ áo blouse trắng của bác sĩ, mái tóc đài vén lên, gương mặt trang điểm nhẹ rất trang nhã làm người ta sinh ra cảm giác tươi mát và thoát tục.
- Mã San, không phải em làm việc trong bệnh viện huyện sao? Em đến Lật Tử Bình làm gì?
Người đứng trước mặt Trương Thanh Vân chính là Mã San, vài tháng không gặp Mã San đã gầy đi rất nhiều nhưng vẻ đẹp cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền