Chương 58: Ép Nổi Giận
Trương Thanh Vân nhướng mày, thầm nghĩ bến xe này sao rắc rối như vậy, hai lần muốn ngồi một chuyến xe thì đều xảy ra chuyện, chẳng lẽ chính mình muốn đi đâu đó lại khó khăn như vậy sao? Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng quyết định gọi điện thoại cho văn phòng huyện ủy điều một chiếc xe đến. Dù sao thì chuyện xây cầu Cao Kiến Dụ cũng không thể trì hoãn được, còn chuyện của bến xe thì hắn chỉ là một thư ký, cũng không nên quản nhiều chuyện làm gì.
Nào ngờ hắn vừa nhấc điện thoại thì đám huynh đệ bên dưới lập tức phóng lên xe, theo sau đám người là một cô gái mặc đồng phục bến xe, có lẽ là một người bán vé. Vẻ mặt cô gái đã bị dọa cho không còn chút máu, không dám đưa mắt nhìn bất kỳ người nào.
- Này, trên xe ai đi đến Nhạn Bắc? Tất cả đều xuống hết cho tôi.
Tên đàn ông có tướng mạo hung dữ đột nhiên quát lên tức giận, rõ ràng rất muốn gây chuyện.
Vì bị đám người hung hãn làm cho hoảng sợ mà trên xe đã có hai gã hành khách đứng dậy.
- Con bà nó chúng mày sao rảnh rỗi như vậy? Xe đi lên Nhạn Bắc thì không ngồi mà chạy đến xe đi Lật Tử Bình, nhanh chóng tiến lên chiếc xe đối diện cho tao.
Tên đàn ông dữ tợn lập tức mở miệng quát mắng, hai tên thanh niên đứng phía sau lập tức phóng lên kéo người, chỉ một lát sau đã lôi hai tên hành khách "lộn chuồng" xuống xe.
Trương Thanh Vân đã cực kỳ tức giận, hắn đi về phía Cao Kiến Dụ cũng thuộc về xã Nhạn Bắc, hắn căn bản không muốn vì nhỏ mất lớn, việc gì phải quan tâm, nhưng nếu có người chọc vào đầu thì hắn cũng không phải loại người sợ phiền phức. Đám người này tuy khí thế hung hãn nhưng thân thể cực kỳ gầy yếu, Trương Thanh Vân cũng không tin mình phải chịu thiệt thòi.
- Còn ai nữa không, nếu còn thì đứng ra cho ông ngay, không phải ông đây không có chỗ cho chúng mày ngồi.
Tên đàn ông hung dữ lại tiếp tục nói lớn.
- Các ngươi là ai? Là nhân viên bến xe sao? Tôi đi Nhạn Bắc nhưng thích ngồi xe Lật Tử Bình.
Trương Thanh Vân đột nhiên nói.
Tên đàn ông hung dữ trở nên sững sờ, hắn còn tưởng lỗ tai mình nghe lầm, hắn nói lớn:
- Tiểu tử ngươi có ngon thì nói lại lần nữa.
Tên đàn ông này vừa nói xong thì hai tên thanh niên phía sau đã muốn phóng lên đánh người. Những hành khách đang ngồi trên xe đều vã cả mồ hôi lạnh vì lo lắng cho Trương Thanh Vân, Mã San lại càng sợ hãi mà ôm lấy lưng Trương Thanh Vân, nàng khẽ nói:
- Thanh Vân, nhịn họ một chút, hảo hán không gây sự với bọn tiểu nhân, đám người kia rất hung ác, nếu chúng tiến lên thì anh sẽ rất bất lợi.
Trương Thanh Vân khẽ dùng tay vỗ vỗ lên vai Mã San, sau khi hắn đỡ nàng ngồi xuống ghế thì cười lạnh một tiếng nhìn cô gái bán vé của bến xe rồi dùng giọng uy nghiêm nói:
- Cô đi gọi Mã Đào đến đây, gọi luôn Trần Khoa đến đây.
Cô gái trở nên sững sờ, nàng dùng ánh mắt sợ hãi nhìn tên đàn ông đứng bên cạnh mà chỉ biết mở lời vâng dạ nhưng không có hành động nào khác.
- Cô không nghe thấy tôi nói gì sao? Cô lập tức đi gọi Mã Đào đến đây, tôi thấy chức trưởng trạm của hắn cũng sắp rớt tới nơi rồi. Chỉ là một cái bến xe mà để cho cấp dưới náo loạn đến mức độ này, không còn ra thể thống gì.
Trương Thanh Vân quát rất lớn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền