Chương 59: Giận Cá Chém Thớt
Trương Thanh Vân thấy Trương Kim hành động như vậy thì lửa giận trong lòng cũng dịu đi, nhưng khi nghĩ đến chuyện giám đốc công an huyện Trần Vân Sơn thì hắn lại không nhịn được tức giận, hắn bực bội quát:
- Đồn trưởng Trương, anh thật sự rất uy phong đấy! Anh đang làm gì? Các đồng chí cảnh sát từ khi nào thì nhàn rỗi đi xem hát vậy?
Vẻ mặt Trương Kim lập tức biến đổi, hắn tiến lên rồi nở nụ cười còn khó coi hơn khóc, một lúc lâu sau hắn mới nói:
- Chủ nhiệm Trương, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm, sẽ cho anh một câu trả lời thích hợp.
- Cho tôi một câu trả lời thích hợp sao?
Vẻ mặt Trương Thanh Vân lập tức phát lạnh, hắn lớn tiếng nói:
- Không phải cho tôi một câu trả lời, mà chính là cho đảng và cho nhân dân một câu trả lời. Các anh xem... ....
Trương Thanh Vân dùng tay chỉ vào đám người xung quanh:
- Tất cả mọi người đều đang nhìn anh, đồn trưởng Trương. Anh là đồn trưởng công an bến xe mà làm tình hình rối loạn như vậy, anh không giữ vững cương vị, không thấy phụ lòng nhân dân sao? Anh không thấy phụ lòng danh hiệu cảnh sát nhân dân sao?
Trương Thanh Vân lớn tiếng mắng mỏ Trương Kim trước mặt tất cả mọi người, lúc này hắn cũng chăn thèm nể mặt nể mũi đồn trưởng làm gì cho mệt, hắn đem tất cả bất mãn đối với Trần Vân Sơn trút hết lên người tên Trương Kim không may. Hắn muốn lợi dụng tình cảnh này để gõ lên đầu Trần Vân Sơn, để lão già kia khiêm tốn lại một chút, không cần gây náo loạn vào đúng thời điểm cam go như lúc này.
Lúc này Trương Kim hận không thể tìm được một lỗ hổng để chui đầu vào, Trương Thanh Vân tuy không phải lãnh đạo trực tiếp của hắn nhưng dù sao cũng là người huyện ủy, hơn nữa nếu mượn vấn đề này để nói về mình, để chụp mũ lên đầu hắn thì sao dám phản bác? Nếu chuyện bé xé ra to thì Trương Thanh Vân ở phía trên chỉ cần nói một tiếng, chức đồn trưởng của Trương Kim hắn đã khỏi phải làm.
Trần Khoa đứng bên cạnh cũng câm như hến, trước kia hắn tuy được chứng kiến sự cay nghiệt của Trương Thanh Vân, nhưng đây đúng là lần đầu tiên nhìn thấy Trương Thanh Vân nổi nóng. Trương Thanh Vân nổi nóng quả nhiên có một loại uy nghiêm nói không nên lời, làm cho những kẻ đứng bên cạnh như Trần Khoa hắn phải run như cầy sấy, hai chân mềm nhũn ra, thậm chí cũng không có gan liếc mắt ngang dọc.
- Được rồi, tôi đã nói xong, chuyện này các anh cứ xử lý theo ý trưởng trạm Trần. Xử lý thế nào là chuyện của các anh, các anh dẫn người đi trước đi.
Giọng điệu của Trương Thanh Vân chậm rãi hạ xuống.
Lúc này Trương Kim giống như được đại xá, hắn vội vàng phất tay với hai tên thuộc cấp, bọn họ lập tức kéo đám người Lưu Xuyên chạy đi như bay.
Trương Thanh Vân khẽ cau mày, hắn đưa tay nhìn đồng hồ, lúc này đã chín giờ, hắn thầm mắng một câu rồi xoay người nói với Trần Khoa:
- Chuyện xe cộ xử lý thế nào đây? Xe này không chạy được nữa, chẳng lẽ bắt hành khách phải chờ đợi ở bến xe sao?
Lúc này Trần Khoa mới lập tức bừng tỉnh, hắn vội vàng nói:
- Là sơ sót của tôi, là sơ sót của tôi, tôi sẽ điều xe ngay lập tức.
Trần Khoa lập tức dùng bộ đàm phát ra vài mệnh lệnh.
Lúc này bến xe lập tức hoạt động với hiệu suất cao chưa từng thấy, chưa đến hai phút sau khi Trần Khoa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền