Chương 91: Vương Bình Hẹn Gặp
Trương Thanh Vân và Trần Mại chạy suốt đêm về Ung Bình. Trần Mại lái xe còn Trương Thanh Vân thì nhàn nhã nằm phía sau nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn thầm hận lòng mình quá mềm để tiểu tử Trần Mại quấy rối, để rồi cuối cùng cũng đồng ý cố gắng hết sức. Nhưng chuyện của Trần Vân Sơn thì hắn sao có thể làm gì được?
Sau khi lên xe thì Trương Thanh Vân gọi điện cho Trần Vân Sơn, hắn nói ra một chút tình huống mơ hồ. Tất nhiên trọng điểm của câu chuyện chính là nhân tuyển có khả năng đảm nhiệm chức cục trưởng khi Trần Vân Sơn rớt đài. Trần Vân Sơn vừa nghe nói Trần Mại không có chuyện gì thì liên tục cảm tạ Trương Thanh Vân, cũng không biết lời nói của Trương Thanh Vân lão hiểu được bao nhiêu.
Trương Thanh Vân nói với Trần Vân Sơn về vấn đề người có khả năng đảm nhiệm chức vụ cục trưởng nhất, thật ra đây là những lời nói gián tiếp với Vũ Đức Chi. Trương Thanh Vân hy vọng Trần Vân Sơn có thể đem tin tức này tâm sự với Vũ Đức Chi, để Vũ Đức Chi hiểu rõ những lợi hại bên trong, một khi đã dính đến ích lợi thì hoàn toàn có thể ép buộc Vũ Đức Chi hoạt động với những mối quan hệ trên thành phố Vũ Đức. Nếu Trần Vân Sơn không biết làm như vậy thì chết cũng đáng, Trương Thanh Vân cũng đã yên tâm.
Nhưng Trương Thanh Vân cũng biết rõ, dù Vũ Đức Chi có hành động thì cũng khó thành công. Chỉ khi nào Lệ Cương bên kia buông lỏng tay, sau đó lại phải dùng phương pháp khéo léo để làm cho Hoàng Tung Sơn biết không nên làm quá đáng thì chuyện của Trần Vân Sơn mới có kết quả tốt đẹp.
Ba vấn đề này có thể nói là không thể nào thiếu đi một thứ, dù sao vấn đề của công an huyện lần này quá lớn, nếu lần này các vị lãnh đạo chủ chốt của huyện có ý kiến thống nhất, đặt biệt là Hoàng Tung Sơn ủng hộ thì Trần Vân Sơn rớt đài là lẽ đương nhiên.
- Mạnh Tử à, trong khoảng thời gian này cậu cần phải yên lặng ở nhà, không cần ra khỏi cửa, tạm thời ngừng công tác và làm kiểm điểm, phải tạo ra bộ dạng đã quán triệt tư tưởng.
Trương Thanh Vân dùng giọng sâu kín nói, hắn hạ kiếng xe xuống, đèn đường bên ngoài mờ nhạt, rõ ràng đã về đến huyện thành Ung Bình.
Trần Mại gật đầu, đây là lần đầu tiên hai người trao đổi khi lên xe từ Vũ Đức về Ung Bình, vì Trần Mại biết Trương Thanh Vân đang suy nghĩ tìm biện pháp nên không dám quấy rầy. Khi hắn thấy vẻ mặt Trương Thanh Vân lộ vẻ mệt mỏi thì trong lòng rất khó chịu, hắn nói:
- Thanh Vân, đại ân của cậu không thể nào cảm tạ được bằng lời, tôi...Cậu cũng không nên ép mình hao tổn quá nhiều tinh lực, nếu đã không có biện pháp... ....
Trương Thanh Vân liếc Trần Mại, khi nhìn thấy bộ dạng đa sầu đa cảm của Trần Mại thì hắn cũng cảm thấy mất tự nhiên. Hắn trừng mắt nói:
- Lề mề như đàn bà, cậu còn ngồi trên xe làm gì? Đây là xe của vợ tôi, cậu phải quay về nhà đi.
Vẻ mặt Trần Mại lập tức trở nên sững sờ, hắn lập tức khôi phục lại bộ dạng ngày thường rồi thở phì phò nói:
- Đêm hôm khuya khoắt thế này tôi phải về nhà thế nào? Tôi sẽ chạy xe đến nhà rồi cậu tự chạy về.
Trần Mại nói xong thì giẫm mạnh chân ga, xe bắt đầu tăng tốc chạy như bay trên đường phố Ung Bình... ....
... ....
Trong văn phòng, Trương Thanh Vân ngáp một cái thật dài, hắn thoải mái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền