Chương 92: Không Rớt Đài?
- Nếu nói về Trần Mại thì, nên nói thế nào nhỉ? Anh ấy là người chính trực, chăm chỉ công tác, cầu tiến...Nếu nói về ưu điểm thì cũng có vài phần khuyết điểm, thường dễ xúc động, đôi khi cũng nóng vội.
Trương Thanh Vân khẽ nói.
Vương Bình trầm ngâm không nói, hắn khá thanh tú, thậm chí còn có vẻ hào hoa phong nhã nhưng có một cặp mắt rất lợi hại. Khi đối mặt với Vương Bình thì Trương Thanh Vân lúc nào cũng sinh ra cảm giác bị nhìn thấu tâm gan, trong tâm thần Trương Thanh Vân có chút chấn động, Vương Bình này rõ ràng không đơn giản.
- Ừ, cậu đánh giá tương đối khách quan, vừa rồi trưởng phòng Lưu cũng đã nói như vậy, lúc này lãnh đạo cử tôi xuống phục trách công tác đảng đoàn thể, vì vậy vấn đề này cũng cần phải cẩn thận. Nếu nói đến chuyện của cục công an lần này thì cá nhân tôi muốn đề xuất chủ trương ổn định, chúng ta chỉ cần kiểm điểm phê bình những cán bộ phạm sai lầm... ....
Trong lòng Trương Thanh Vân lập tức lóe lên rất nhiều ý niệm, khoảnh khắc này hắn đã hiểu rõ ngọn nguồn. Vương Bình rõ ràng không muốn đẩy ngã Trần Vân Sơn, lý do thì rất đơn giản, các tướng quân thời cổ đại cũng biết rõ đạo lý
"nuôi giặc để ổn định thế cuộc"
, Vương Bình rõ ràng cũng hiểu.
Tình hình của Ung Bình hiện nay chính là Vũ Đức Chi, Lệ Cương và Hoàng Tung Sơn kiềm chế lẫn nhau, mà người có lợi nhất chính là Vương Bình hắn. Vương Bình và Hoàng Tung Sơn liên minh với nhau, hắn cũng không hy vọng Hoàng Tung Sơn sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối, vì như vậy thì giá trị của hắn sẽ không được như lúc này. Vương Bình hắn cần giữ vững sự cân bằng, để giữ vững địa vị hiện tại, sau đó mới bắt đầu tính toán đến những con đường khác.
Vừa nghĩ đến đây thì Trương Thanh Vân không khỏi thầm bội phục ánh mắt độc đáo của Vũ Đức Chi, người này đã nắm giữ tâm tính con người và quyền lực cực kỳ thuần thục. Vương Bình bên này buông lỏng sẽ ra ám hiệu cho Hoàng Tung Sơn, tất nhiên sẽ có hiệu quả khủng bố.
Nhưng vì sao Vương Bình lại phải giải thích tình huống với Trương Thanh Vân hắn? Hắn chẳng qua chỉ là một phó chủ nhiệm, căn bản không liên quan đến vấn đề này, chẳng phải làm vậy quá thừa thãi sao?
- Thanh Vân, sở dĩ tôi tìm cậu tâm sự cũng chỉ vì cậu là bạn thân của đội trưởng Trần, có quan hệ với nhau từ nhỏ, tất nhiên sẽ hiểu rõ tình huống của nhau. Hơn nữa các cậu cũng là cán bộ thanh niên, Trần Mại sai lầm thì cũng là bài học cho cậu.
Vương Bình nói với vẻ mặt cực kỳ thành thật, sau đó hắn lập tức cười thoải mái và nói tiếp:
- Tất nhiên tôi cũng rất xem trọng cậu, công tác của cậu lúc nào cũng có thành tích, không hổ danh là người được chủ tịch Lệ đề bạt. Cậu có được thành tích thì chủ tịch Lệ cũng cảm thấy nở mặt nở mày.
Trương Thanh Vân nhịn không được phải nở nụ cười, hắn thầm nghĩ Vương Bình này cũng là một cao thủ ăn nói, dùng lời nói lòng vòng quấn lấy hắn, cuối cùng cũng để lộ ra ý nghĩ muốn mình ám hiệu cho Lệ Cương. Dù sao thì Liễu Thanh vào cục công an cũng không phải kết cục mà Lệ Cương muốn.
- Bí thư Vương quá khen, anh là người lo công tác đảng đoàn thể, anh khích lệ như vậy không sợ tôi sinh ra tự mãn sao?
Trương Thanh Vân cười nói, hắn đã hiểu được ý đồ của Vương Bình, chính hắn cũng biết chuyện lần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền