ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ book cover

[Dịch] Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ

Lâm A Luật

560

Chương

69,886

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Cuộc sống của Khương Tuệ Tuệ bỗng chốc đảo lộn chỉ trong một đêm. Từ một cô gái hiện đại quen với nhịp sống hối hả, ánh đèn neon và những đêm thức khuya cày tiểu thuyết, cô tỉnh dậy giữa một căn phòng đất thấp bé, tường vôi loang lổ, mùi rơm rạ và khói bếp len lỏi trong không khí. Năm 197x. Một thế giới xa lạ, khắc nghiệt và đầy định kiến.

Cô xuyên vào cuốn sách từng đọc dở, trở thành Khương Tuệ Tuệ — một nhân vật phụ tai tiếng, người bị đoạt mất người yêu, lại còn mang danh “tai họa của gia đình”. Chỉ vì gương mặt quá xinh đẹp, làn da trắng hơn người, đôi mắt trong veo như biết nói, mà cô bị coi là hồ ly tinh, là kẻ chuyên quyến rũ đàn ông, phá hoại hạnh phúc người khác. Người trong thôn nhìn cô bằng ánh mắt soi mói, họ hàng thì châm chọc mỉa mai, ngay cả người thân cũng không che giấu sự ghét bỏ, như thể sự tồn tại của cô đã là một sai lầm.

Tuệ Tuệ không hiểu. Cô chưa từng làm điều gì quá đáng, cũng chưa từng chủ động tranh giành ai. Tình cảm vốn dĩ là chuyện hai người, nhưng trong cái thời đại coi danh tiếng còn nặng hơn mạng sống, mọi tội lỗi đều bị đổ lên đầu một cô gái “quá đẹp”. Họ nói sau lưng, cười nhạo trước mặt, từng lời từng chữ như lưỡi dao cùn cứa vào tim cô, chậm rãi mà đau đớn.

Những ngày đầu, Tuệ Tuệ còn cố nhẫn nhịn. Cô nghĩ, chỉ cần ngoan ngoãn sống qua ngày, chịu đựng một chút thì mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng thực tế tàn nhẫn hơn cô tưởng. Công việc nặng nhọc, thức ăn kham khổ, cộng thêm sự xa lánh vô hình từ những người xung quanh khiến cô dần kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Mỗi đêm, nằm trên chiếc giường gỗ cứng lạnh, cô nhìn lên trần nhà tối om, trong lòng trống rỗng đến đáng sợ.

Có lúc, Tuệ Tuệ tự hỏi, nếu biến mất thì sao? Nếu cuộc đời này vốn dĩ không chào đón cô, vậy cần gì phải cố gắng tồn tại? Ý nghĩ ấy như một cái bóng, lặng lẽ bám theo, ngày một rõ ràng hơn. Chỉ cần thêm một chút tuyệt vọng nữa thôi, có lẽ cô sẽ buông tay.

Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc cô đứng giữa ranh giới của từ bỏ, số phận lại mở ra một cánh cửa khác. Một cơ hội mới, mong manh nhưng đủ để thắp lên tia sáng trong bóng tối. Như thể thế giới này, dù khắc nghiệt đến đâu, vẫn chưa hoàn toàn muốn dồn cô vào đường chết.

Khương Tuệ Tuệ siết chặt tay, hít một hơi thật sâu. Nếu đã không thể quay về, vậy cô sẽ sống thật tốt ở đây. Không vì ai khác, mà vì chính bản thân mình. Hồ ly tinh thì sao? Bị ghét bỏ thì sao? Lần này, cô sẽ dùng chính “nhan sắc bị nguyền rủa” ấy để đổi lấy một cuộc đời hoàn toàn khác — một cuộc đời mà không ai còn có thể tùy tiện giẫm đạp lên cô nữa.

dai-lao-y-tu-trung-sinh-doat-lai-khi-van