Chương 291:
Mà giọng điệu này có chút gì đó quen thuộc, lẽ nào bọn họ có quen sao?
Ngu Tri Dao không nhận ra, nên đưa tên của đại lão trong đề tài riêng cho mọi người xem:
"Trong mọi người có ai biết vị đại lão Đan đạo này không?"
"Ta, là sư tôn của ta."
Linh Tu vô thức trả lời.
Linh Tu lập tức phản ứng lại.
"Đợi đã, sư tôn của ta?!"
Tôn giả tại Vân Cảnh thánh địa luôn có tiếng là cao ngạo lạnh lùng, ai ngờ lại lén lút mở đề tài riêng với người khác chứ?
Còn chuyện gì mà bọn họ không biết?
Kỷ Phù lập tức tràn đầy cảm hứng, lấy giấy bút ra, chỉ chốc lát đã cho ra đời
"Tôn giả cao lãnh hai mặt cưng chiều tuyệt đối.”
Nhìn tên quả thật khá dầu mỡ.
"
Quá là ngọt ngào!
" Kỷ Phù nắm chặt bút, khó khăn nói, "
Cá chép đỏ cá chép đen, lẽ nào ta phải chèo thuyền khác sao? Không được không được! Nhưng tôn giả ngọt ngào quá rồi!
"
Thời Việt gõ đầu nàng ấy một cái: "
Không được đổi!"
"Á! Không đổi thì không đổi!
" Kỷ Phù vắt óc suy nghĩ, gõ đầu bút lên mặt giấy, khuôn mặt thanh tú sau lớp mặt nạ kia lập tức trở nên hưng phấn nói: "
Có rồi, nhân vật chính là thế thân của bạch nguyệt quang cá chép đỏ! Sủng văn biến thành ngược luyến!
"
Ánh mắt của Linh Tu từ kinh ngạc trở nên phức tạp.
Ngu Tri Dao: "
...
"
Trời ơi! Các ngươi đang nghĩ gì vậy chứ!
Nàng nghẹn họng một lát rồi giải thích: "
Không có nhiều chuyện đến thế đâu, đại lão Đan đạo cũng coi như là một nửa sư tôn luyện đan của ta mấy năm nay đó.
"
“Trước đây không lâu ta và Tiểu Vân có trải qua một việc, trong đó có một số thứ không hiểu, bèn tạo một bài viết hỏi đáp trong kính Linh thông. Cái bài viết đó khiến đại lão hứng thú, nên hiện thân giải đáp nghi vấn. Cái đề tài riêng này là nơi đại lão truyền lại cho ta một đống tài liệu liên quan. Sau này còn truyền không ít tri thức luyện đan."
"Ta biết ngay mà, sao sư tôn có thể mở đề tài riêng với tu sĩ được."
Linh Tu thầm thở phào một hơi.
Vừa rồi hắn ta quá kinh ngạc, nhất thời bị Kỷ Phù kéo đi lệch hướng, còn tưởng là sư tôn thật sự làm gì đó không phù hợp.
Tốt rồi, tốt rồi, hắn ta biết chắc chắn sư tôn có lý do của mình. Dù sao một người hơn hai ngàn tuổi, sao có thể thương nhớ một cô nương quá trẻ được chứ?
Đại Ma vương trong ngọc dưỡng hồn đã ký khế ước sinh tử với Linh Tu, thỉnh thoảng có thể nghe được những lời hắn ta nghĩ trong đầu, lúc này cũng không nhịn được mà lén che miệng cười.
Hoa Hoa chính xác là hóng chuyện không sợ chuyện lớn, hắn ta vừa nhai miếng bánh hạt dẻ, vừa lướt kính Linh thông trong tay nói:
"Tiểu Ngư, bài viết gì mà khiến tôn giả Vân Cảnh thánh địa hứng thú thế? Cho ta xem với."
Ngu Tri Dao quẹt vài cái, liền đưa bài viết cho bọn họ xem.
Thế là rất nhanh sau đó bài viết kia có bình luận mới.
Lần lượt mấy cái phía sau là ---
[Vũ đấu Hoa Hoa: Đánh dấu lưu tên kỷ niệm.]
[Tu sĩ kham khổ: Đánh dấu lưu tên kỷ niệm.]
[Vân Phù: Đánh dấu lưu tên kỷ niệm!]
Ba người cúi đầu nhìn đống bình luận, sau khi lưu tên mới hài lòng đặt kính Linh thông xuống.
Ngu Tri Dao: "..."
"Thảo nào sư tôn sẽ cảm thấy hứng thú, bảng phân loại Thận ma và Thận châu quả thật rất thú vị, ta cũng thấy rất hứng thú."
Linh Tu nói.
"Là thế đó, không sai!"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền