Chương 292:
Nếu không phải hắn đâm xuyên được qua Phệ tâm ma, người thứ hai chết dưới đao gã chính là hắn rồi.
Tim của tất cả thôn dân đều bị ma ăn hết.
Hai người không tiếp tục đề tài này nữa, bầu không khí trong xe bỗng chốc ngột ngạt khó tả.
Người không có thân phận gì là Hoa Hoa nhìn năm người Thiên Bảng thảo luận, thoát ra khỏi sự trầm tư, cầm một trái dưa tung hứng, tươi cười đổi chủ đều:
"Tiểu Vũ, ngươi khôi phục ký ức từ khi nào thế? Còn cả ngày rêu rao mình là thiếu niên mười sáu tuổi, chắc chắn là muốn có được sự yêu chiều thuộc về người nhỏ nhất đội chứ gì!"
Hoa Hoa hừ một tiếng, lên án nói:
"Chắc chắn là muốn mọi người đều quan tâm ngươi, rõ ràng ta mới là người nhỏ nhất, cái tên Tiểu Vũ tâm cơ thâm trầm này!"
Bị Hoa Hoa quấy rầy như thế, tư duy của Thời Việt trực tiếp bị kéo lệch. Hắn ta nhìn Lạc Vân Dã, rũ mắt nói:
"Ở nhiệm vụ thứ hai của kính Trừ ma, lúc sản sinh dị tượng, vô số ma khí thuần túy đã chui vào trong cơ thể, khiến ta khôi phục trí nhớ."
Hắn ta nói xong, lại len lén liếc nhìn Lạc Vân Dã:
"Ta là, muốn gọi ca ca."
Lạc Vân Dã:
"Giờ ngươi vẫn có thể gọi như thế."
Ngu Tri Dao chú ý, dù cách một lớp mặt nạ, nhưng vẫn có thể thấy được sự vui vẻ trong mắt Thời Việt.
Giống như một đứa trẻ khao khát có được một cái bánh từ lâu, nhưng không cách nào có được, cuối cùng lại đột nhiên tới tay vậy.
Tiểu Vân có một người nương yêu mình, mới có tình thương.
Thời Việt lại như đang khao khát tình thân.
Ngu Tri Dao thuận miệng nói:
"Tiểu Bạch Vũ, bọn ta không thể làm ca ca tỷ tỷ của ngươi sao?"
"Khác nhau." Thời Việt nhìn Lạc Vân Dã gằn từng chữ:
"Là ca ca ruột."
Ngu Tri Dao: "..."
Hiểu rồi, đây chính là một tên cuồng ca ca lại thiếu hụt tình thân chính hiệu!
Lúc đang nói chuyện, ở bên ngoài, ma loan điểu cũng ổn định đáp xuống trước phủ của tiểu điện hạ ở Ma vương thành.
Lão nhân có tu vi Thiên Nhân cảnh rất hòa nhã, không hề nghe trộm bọn họ nói chuyện. Chỉ khi đáp xuống đất, giọng của lão mới xuyên qua kết giới, truyền tới chỗ bọn họ:
"tiểu điện hạ, nhóm tiểu đạo hữu, đến Bạch phủ rồi."
Thời Việt giải thích:
"Đây là phủ của ta."
Thế là mọi người xuống xe.
Trước khi đi, Kỷ Phù còn lén đưa cho Thời Việt một viên kẹo.
Sáu người đi vào biệt phủ của tiểu điện hạ, sau khi rửa mặt sạch sẽ, Thời Việt liền vội vàng đến Ma vương cung.
Năm người bắt đầu ăn chơi làm biếng ở Bạch phủ.
Lão nhân là người nhìn Thời Việt lớn lên, được Thời Việt nhờ chăm sóc bọn họ, cũng tận tâm tận lực thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.
Hoa Hoa lười biếng nằm dài xuống ghế tựa, tò mò hỏi lão nhân mặt mũi hiền lành trước mặt:
"Lão gia gia, vì sao phủ của Thời Việt lại gọi là Bạch phủ? Chẳng lẽ không phải Thời phủ sao?"
"Bạch là họ của nương tiểu điện hạ."
Lão nhân mỉm cười:
"Sau khi dời ra khỏi Ma vương cung, tiểu điện hạ đã lấy họ của nương để đặt tên cho phủ của mình."
Hoa Hoa đúng là nghé con không sợ cọp, nói thẳng:
"À, nói thế thì quan hệ giữa Thời Việt và cha hắn không được tốt nhỉ?"
Đây là lần đầu lão nhân gặp một tu sĩ nói chuyện kỳ quái như không sợ chết thế này, không nhịn được nói thêm vài câu:
"Tốt hay không tốt thì không nói rõ được. Chỉ là tiểu điện hạ thân với nương hơn một chút."
"Thế xem ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền