ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 105. Trăm cách chẳng bằng

Chương 105 : Trăm cách chẳng bằng

Thư Thánh bước ra ngoài đình viện, chợt quay đầu lại, hỏi:

“Câu cuối thiếu mất ba chữ, là do hắn không viết hay viết ở chỗ khác?”

Kỳ Quỷ không lên tiếng, Li Anh khẽ run lên, tay cầm quyển sổ ghi chú trong tay áo nhưng lại nói:

“Hắn không viết”

Nàng đã xé trang giấy hắn viết ba chữ “trồng khoai tây” xuống, nàng cũng không biết vì sao mình lại nói dối.

Thư Thánh nhìn nàng thật sâu, xoay người đi. Kỷ Thần vội vàng đi theo, suýt nữa bị pháp bào quá phức tạp của mình làm vướng chân.

“Đi!”. Kỳ Quỷ dẫn theo hai người Li Anh và Thanh Vi đi xuống núi từ một bên khác.

Hai người cùng có một đích đến nhưng cứ phải đi hai đường khác nhau.

Đợi bóng lưng họ biến mất, Hư Vân Chân Nhân mới đứng dậy, thở phào một hơi.

Hắn không biết Thư Thánh và Kỳ Quỷ sao lại gặp nhau, lại vì sao mà tan rã trong không vui, nhưng hắn lại có dự cảm không lành.

Kể từ khi Tống Tiềm Cơ ở trên Càn Khôn Điện thốt ra cái tên “Tiển Kiếm Trần”, hắn đã xuất hiện dự cảm này lần thứ ba.

Trong Hoa Vi Tông, nhất định đã phát sinh chuyện lớn gì mà hắn không biết, rất có thể tạo ra hậu quả nghiêm trọng.

Đúng lúc này, hắn nhận được phù truyền tin của nữ nhi Trần Hồng Chúc.

“Càn Khôn Điện cùng chư vị Phong chủ, trưởng lão tụ họp, có chuyện quan trọng cần thương lượng”

Mây tụ rồi lại tan, Trích Tinh Đài vắng vẻ trong phút chốc, sau lại nghênh đón một tốp tu sĩ trẻ tuổi.

Bọn họ thần sắc phấn chấn, không ít người kích động cả đêm không ngủ. Thậm chí còn muốn đến trước, lại sợ thánh nhân không vui.

Cuối cùng cũng đợi đến giờ Thìn hai khắc để lên đỉnh núi lại thấy Trích Tinh Đài không một bóng người.

“Không biết thánh nhân thỉnh chúng ta tới xem gì?”

“Bên này có khắc bốn câu thơ!”

Triệu Mộc và Vệ Trạm Dương tranh vào đình viện trước, cũng là người đầu tiên nhìn rõ chữ khắc trên bàn.

Triệu Mộc sờ sờ vết tích lõm xuống trên bàn đá, kinh ngạc:

“Không phải vết đao khắc, đây là có người dùng bút mềm viết lên”

Lại có người hỏi:

“Chẳng lẽ Thư Thánh viết cho chúng ta xem, hy vọng chúng ta quan sát bài thơ này, lĩnh ngộ chân ý trong ngòi bút của ngài?”

Vệ Trạm Dương lắc đầu:

“Trong nhà ta lưu trữ bút tích của Thư Thánh, lão nhân gia người chữ viết mạnh mẽ hữu lực, mãnh lực như biển rộng cuồn cuộn, khí thế như thần uy trời giáng. Câu đầu bài thơ này chữ viết phiêu dật linh động, tựa như tơ liễu phiêu đãng trong gió xuân, tuyệt đối không phải Thư Thánh viết”

“Muốn gửi hương rượu vào gió xuân”. Có người đọc xong liền buồn bực hỏi:

“Chỉ là một bài vè còn chưa viết xong, có gì đáng xem đâu”

“Tuyệt diệu vô cùng!”. Một vị phù sư của Thư Viện kích động nói:

“Câu đầu, hai chữ ‘gió xuân’ mang theo hơi thở mong manh, hai chữ ‘hương rượu’ lại đứt đoạn, chứng tỏ người cầm bút đang trong trạng thái say rượu. Bút lực khắc đá nhẹ nhàng tiêu sái, ý đi trước hình, hình thế tản mạn nhưng tinh thần không tản mạn….”

Nhiều người ban đầu đều không thấy tinh diệu, có người chỉ điểm xong càng xem lại càng thấy bút tích lộ ra ý vị không thể thốt nên lời, lúc này mới biết là bản thân mình nhãn lực có hạn nên mới không nhìn ra.

Một vị phù sư khác lên tiếng:

“Câu thứ hai bút lực từ nhẹ chuyển nặng, lại tự nhiên như thế nước, không mất đi sự linh động, chữ ‘màng’ trong ‘nay chẳng màng’ một nét hất xuống, tựa như danh sĩ phất tay áo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip