Chương 106 : Bất đắc dĩ (1)
Từ khi Tống Tiềm Cơ trọng sinh đến nay, tâm tư chỉ đặt trên thửa ruộng.
Chẳng lo nghĩ chẳng ham muốn, ngàn ngày cũng như một ngày, thoáng qua như mây khói.
Nhưng đêm qua đối với hắn mà nói lại là một đêm thật dài.
Hắn và Kỷ Thần nộp lên hai cuộn giấy hoang đường, sau liền đến Phong Yên Cốc xem Kỳ Thí, dẫn Kỷ Thần nhập môn kỳ đạo.
Rồi hắn lại đi Thanh Thạch Khê nghe cầm, nghe xong uống chút rượu trái cây, chạy đến sơn đình chơi cờ viết thơ, say rượu làm loạn.
Người này nói bọn họ từng gặp, thật ra không chính xác. Cầm Tiên ở trong đình, cách hắn cả một biển người và một hồ nước, hắn không nhìn thấy người trong đình, chỉ nghe thấy đối phương bình luận cầm khúc.
“Công lao sự nghiệp, ghi danh thiên cổ, anh hùng mạt lộ”
Câu này khiến Tống Tiềm Cơ tự đấy lòng cảm thấy xấu hổ.
Nhưng đối phương lại không chút ngượng nghịu, ánh mắt đảo một vòng quanh tiểu viện, thấy ghế dựa dưới giàn hoa liền trực tiếp ngồi xuống.
Hắn vỗ vỗ đệm mềm, dựa về sau, điều chỉnh tư thế thoải mái nhất.
Đây là phản ứng hình thành nên sau khi thượng vị đã lâu, bất luận ở đâu phảng phất như trời sinh hắn đã nên ngồi, người khác thì nên đứng.
Tống Tiềm Cơ trong lòng thắt lại, đấy là ghế của hắn mà!
Cầm Tiên không chỉ ngồi lên ghế của hắn, còn tiện tay túm lấy dây tử đằng treo trước mặt, vừa ngắm vừa mỉm cười:
“Xét cổ kim danh khúc, ‘Phong tuyết nhập trận khúc’ có thể lọt vào mười vị trí đầu. Đêm qua ta cứ nghĩ mãi, rốt cuộc ai có thể viết ra khúc nhạc như vậy”
Hắn ngồi đó mà nói như thể bá chủ của tiểu viện này.
Dây tử đằng co rúm lại, không dám đung đưa theo gió nữa.
Tống Tiềm Cơ ngạc nhiên, tựa như con mèo nhà mình bị người ta túm lấy sau cổ, lập tức bước nhanh ra khỏi mái hiên, nhìn thẳng đối phương:
“Nếu ngài vì vậy mà tới đây, chỉ sợ tới nhầm rồi”. Hắn nhẹ nhàng lấy dây tử đằng từ trong bàn tay đối phương ra, an ủi mà sờ sờ:
“Khúc này là do cơ duyên xảo hợp, ta và một vị tiền bối tương kiến, hắn truyền thụ lại cho ta!”
Tống Tiềm Cơ đã chuẩn bị một câu chuyện.
Câu chuyện này từng được kể qua lúc ở Càn Khôn Điện, lúc đó người nghe là Chưởng Môn Hoa Vi Tông – Hư Vân Chân Nhân. Hắn lúc này lòng đã có dự liệu, chỉ cần bổ sung thêm một số chi tiết.
Còn chưa mở miệng đã nghe thấy Cầm Tiên ngợi khen:
“Coi như ngươi thành thật! Ta đã biết rồi”
Tống Tiềm Cơ chớp chớp mắt, chợt thấy mờ mịt.
Ngươi biết gì rồi?
Cầm Tiên cười đáp:
“Tiên Âm Môn thường qua lại với Hoa Vi Tông, ta hiểu tính cách tiểu tử Hư Vân kia….”
Hắn trẻ tuổi xinh đẹp, mặt mày như hoạ, lại gọi Hư Vân với dung nhan già nua kia là ‘Tiểu tử’, thoạt nghe vô cùng kỳ quái.
“Tu vi ngươi còn thấp, xuất thân phàm nhân, lại khiến ngoại môn Hoa Vi Tông náo loạn đến nghiêng trời lệch đất, sau lưng nếu không có chỗ dựa đã sớm bị Hư Vân ra tay đuổi đi rồi, nào có thể an ổn mà trồng hoa trồng cỏ?”
Tống Tiềm Cơ thầm nhủ không ổn, ý tưởng này hắn chưa từng nghĩ đến!
Nhưng trong mắt một cường giả hiểu rõ Hư Vân và Hoa Vi Tông, quả đúng như vậy.
Đối phương đột nhiên thay đổi lối diễn, hắn nhất thời không phải nói gì, chỉ có thể tiếp tục nghe.
“Sau đêm qua, Hà Thanh Thanh bái sư, Tử Dạ Văn Thù đột phá, vô số người trẻ tuổi đều thu lợi. Tiên Âm Môn có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền