Chương 108 : Khí vận hơn người (1)
Ngoài Càn Khôn Điện, biển mây cuồn cuộn như sóng tuyết.
Cá chép ngũ sắc vừa được cho ăn no, kết thành đàn mà chơi đùa, bơi lội dưới Thệ Thuỷ Kiều tựa như dải cầu vồng bắc ngang qua.
Ngoài đại điện thì nguy nga trang nghiêm nhưng trong điện lại đang cãi nhau như cái chợ.
“Tiên quan thuộc địa đều do tu sĩ có cống hiến to lớn với tông môn đảm nhiệm. Phàm nhân sẽ cung phụng tượng vàng của chúng ta tại miếu thờ trong thuộc địa. Tống Tiềm Cơ chỉ là một tiểu đệ tử nhỏ bé, vừa mở miệng liền muốn một quận, cũng không sợ gió thổi trẹo lưỡi sao?”. Xích Thuỷ Phong Chủ - Triệu Thái Cực lạnh giọng cười:
“Người khác thờ hắn bái hắn, hắn chịu nổi sao?”
“Hắn muốn đất phong, không biết có phải là muốn hưởng khói hương cung phụng, tăng khí vận không. Nhưng một quận đổi lấy ngoại môn trở lại bình thường, theo ta thấy là đáng giá”. Trần Hồng Chúc trầm giọng đáp.
“Chúng ta vốn không cần trả giá cả một quận! Chẳng lẽ cho hắn một toà thành còn không đủ sao?”. Minh Hà Phong Chủ nhíu mày nói.
“Theo ý ta kể cả có không cho thì làm sao? Chúng ta chỉ việc cưỡng ép trục xuất hắn và đám ngoại môn đệ tử ủng hộ hắn đi, sau đó tính toán thu nạp một đám mới biết nghe lời, điều đó mới là quan trọng”
Trần Hồng Chúc nhìn một vòng những người trong điện đang mang biểu tình giận dữ, nhẫn nại giải thích:
“Tống Tiềm Cơ người này, không đơn giản như các ngươi nghĩ đâu, lấy sự hiểu biết của ta đối với hắn, hắn muốn một quận vậy chính là một quận, tuyệt không thể ít hơn, cũng không thể nhiều hơn. Hắn đã nói ra thì tức là hắn cũng đã có biện pháp dự phòng”
“Ngươi vì sao cứ nói thay hắn như vậy?”. Có trưởng lão nhẹ giọng nói:
“Hắn lấy được một quận thì đối với ngươi có lợi gì sao?”
Trần Hồng Chúc giật mình, thanh âm bén nhọn:
“Ta đang cầu chư vị, ta cũng là vì tương lai của Hoa Vi Tông!”
Mọi người trong điện khẽ cười, ánh mắt không tin tưởng rơi trên người nàng, bao gồm cả phụ thân nàng là Hư Vân Chân Nhân và Đại sư huynh Viên Thanh Thạch.
Trần Hồng Chúc chợt thấy mệt mỏi.
Nếu sớm biết có ngày hôm nay, nàng không nên lưu Tống Tiềm Cơ lại đến tận khi Đăng Văn đại hội diễn ra.
Nàng muốn rút roi bên hông ra, một roi đánh lật bàn ngọc trước mặt, đập nát Càn Khôn Điện, đánh tỉnh những người lâu ngày sống trong an nhàn này, cứ ôm lấy hủ bại, uy nghiêm không chịu buông tay.
Trong bầu không khí im lặng đến ngạt thở, Hư Vân cuối cùng cũng lên tiếng, thanh âm có chút nghiêm khắc:
“Lần đầu tiên, con cầu ta lưu lại hắn. Lần thứ hai, con xin ta Hoa Vi Chân lệnh để theo dõi hành tung của hắn. Lần thứ ba, con tới xin đất phong cho hắn. Từ bé đến lớn ta luôn dung túng con, nhưng quá tam ba bận, lần này không thể lại nương theo con….’
“Phụ thân”. Thanh âm Trần Hồng Chúc run rẩy, mang chút nghẹn ngào:
“Nữ nhi đề nghị như vậy tuyệt không phải do tư tình tạp niệm. Tình thế hiện giờ, quyền quyết định đã không còn nằm trong tay chúng ta. Đêm qua trăm ngàn ngoại môn đệ tử tụ tập lại một chỗ, gần như xảy ra bạo động, nếu lúc đó Tống Tiềm Cơ một tiếng hiệu lệnh, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi!”
Triệu Thái Cực đáp:
“Tông môn ban cho bọn chúng một con đường cầu tiên, bọn chúng lại không biết cảm ơn. Đều trách chúng ta quá từ bi, quá dung túng. Đợi thu nạp được đám ngoại môn đệ tử mới,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền