Chương 107 : Bất đắc dĩ (2)
Thời điểm hắn vừa trọng sinh, chưa từng đúng lý hợp tình mà lớn tiếng tuyên cáo như vậy.
Bởi Tống Tiềm Cơ lúc mười lăm tuổi là một kiếm tu cần cù khắc khổ. Chỉ trong một đêm mà thay đổi nhanh như vậy dễ khiến người ta nghi ngời bị ‘đoạt xá’.
Nhưng giờ đã bất tri bất giác mà thay đổi, toàn bộ ngoại môn đều thấy vậy thành quen, chẳng còn lạ lẫm, hắn liền có thể lớn tiếng nói ra.
Trồng trọt, chính là trồng trọt, ai cũng đừng hòng làm lỡ việc của hắn!
Cầm Tiên sửng sốt.
Đáp án này quả thực ngoài dự liệu.
Mặc dù hắn hiểu sâu biết rộng cũng chưa từng gặp qua.
Hắn lại nhìn quanh tiểu viện, một lần nữa đánh giá đám rau trên mặt đất, hoa tươi trên giàn, dây leo trên tường, cảm thụ sinh cơ cùng ý vị độc đáo:
“Đây chính là đạo của ngươi?”
“Không phải”. Tống Tiềm Cơ lắc đầu:
“Mọi chuyện hà tất phải dùng sức, chuyện gì cũng cầu đạo”
Cầm Tiên nghe vậy đã biết không thể xoay chuyển được hắn.
Hậu bối này không giết được, lại không thể thu nhận, khiến hắn thật bất đắc dĩ.
Tựa như tử đằng trong gió, chẳng biết hoa sẽ rơi về nơi đâu.
Hắn đang định mở miệng thì tâm niệm chợt động, có người đang bay nhanh về hướng này.
Người đến không yếu hơn hắn, có thể khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp, cảm giác này đã lâu chưa từng trải qua.
Không, không chỉ một người, là hai người!
Hắn cân nhắc trong chốc lát, tựa như đang tính toán điều gì.
Không lâu sau, hắn hồi phục nụ cười nhàn nhạt, nói với Tống Tiềm Cơ:
“Có duyên tương phùng, ta tặng ngươi một món lễ vật”
“Không có công không dám nhận”. Tống Tiềm Cơ lắc đầu.
Cầm Tiên lấy từ trong tay áo ra một chiếc thuyền gỗ nhỏ.
Thân thuyền làm bằng gỗ nhẫn nhụi, boong thuyền phủ gỗ phượng hoàng, hai bên lan can như bạch ngọc điêu khắc, lẳng lặng nằm trong tay hắn.
“Đây là một kiện pháp khí phi hành. Mặc dù là thứ đồ chơi không đáng tiền nhưng ngày có thể đi ngàn dặm. Nếu ngươi không nhận, làm sao mang đám cây cỏ này đi đến chỗ đất phong được?”. Cầm Tiên tiếc nuối:
“Trên đường xóc nảy hồi lâu, hoa có đẹp đến thế nào cũng chết héo”
Tống Tiềm Cơ cảm thấy có lý, hắn không sợ khổ nhưng đám cây hoa trân quý.
Nếu chỉ là pháp khí phi hành vậy cũng không tính là quý báu.
“Vậy ta cũng tặng ngài một thứ”. Hắn đáp.
Khoai tây trồng dưới đất chỉ còn lại ba nụ hoa.
Ba màu trắng, tím nhạt, xanh lam, hắn tiện tay ngắt một bông.
Cầm Tiên cài bông hoa khoai tây màu tím nhạt lên vạt trước y bào huyền sắc, dạo bước ra cửa.
Tựa như một kẻ thắng lợi đeo theo huân chương của hắn.
Ngoại môn đệ tử đều đang tụ tập ở quảng trường chủ phong, cổ vũ trận chung kết Võ Thí của Mạnh Hà Trạch .
Toàn bộ ngoại môn lúc này vắng lặng yên tĩnh.
Ngoài cửa Tống Viện có con đường mòn đầy hoa tươi, cuối xuân đâu đâu cũng ánh lên sắc đỏ, bướm bay dọc đường.
Hắn lại không đi trên con đường này, ống tay áo tung bay, gió nhẹ vô cớ thổi tới, nâng hắn lên nhẹ bay vào mây.
Cầm Tiên đứng trên mây, lẳng lặng chờ đợi.
Gió thổi mây bay, ánh nắng xán lạn.
Một vị lão giả mặc hắc y tới từ hướng đông, một vị lão giả mặc bạch y tới từ hướng tây.
Trên đỉnh Tống Viện, Kỳ Quỷ và Thư Thánh đều nhìn thấy đối phương, sắc mặt âm trầm. Lại nhìn thấy Cầm Tiên, cả hai đều đổi sắc.
“Sao ngươi lại ở đây?”. Kỳ Quỷ hỏi.
Cầm Tiên mỉm cười:
“Các ngươi vì sao tới đây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền