Chương 110 : Cờ kém nhất chiêu (1)
Phía cuối Thệ Thủy Kiều có hai người đang đứng. Trong làn mây trắng nhẹ, đạo bào màu tím cùng màu xanh đón gió tung bay.
“Hai vị tiền bối, đây là thế nào vậy?”. Tống Tiềm Cơ ngẩn ra, dở khóc dở cười nói:
“Sợ ta chạy mất sao?”
“Phòng ngừa vạn nhất, vẫn là để sư huynh đưa sư đệ về viện đi”. Viện trưởng nói.
Quan chủ cũng nói:
“Gia sư đã giao phó công việc, ta cũng không dám xao nhãng. Mời sư đệ quay về viện”
Hai người đi hai bên trái phải, Tống Tiềm Cơ đi ở giữa. Phía sau còn đi theo hai đội nhân mã gồm bốn mươi người, một đội đến từ Thư viện, một đội đến từ Tử Vân quan.
Mọi người đi chung với nhau ngoài mặt thì đều hữu hảo nhưng bên trong lại âm thầm đề phòng nhau, đều sợ đối phương nửa đường chơi xấu đoạt người đi mất.
Cứ thế một đoàn người đi tới, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và bắt mắt mọi người xung quanh.
Cảnh tượng này khiến cho Tống Tiềm Cơ nhớ lại thời điểm lần trước đi tới Càn Khôn Điện, được Từ Khán Sơn và Khâu Đại Thành hộ tống dọc đường.
“Hai vị tiền bối thật sự không cần gọi ta là sư đệ, ta không nhận nổi đâu”. Tống Tiềm Cơ nói.
“Ngươi từng chính miệng nói ngươi muốn một đỉnh núi. Không phải là ý muốn bái Thư Thánh làm sư phụ sao?”
Thấy biểu tình mờ mịt của Tống Tiềm Cơ, Viện trưởng liền hảo tâm nhắc nhở hắn:
“Họa Xuân Sơn cũng chính là một đỉnh núi đấy”
“Họa Xuân Sơn làm sao lại có thể là một đỉnh núi được?”
Tống Tiềm Cơ cũng là lần đầu tiên được nghe thấy cách nói này, cảm thấy thật hoang đường:
“Đỉnh núi bình thường đều có thể khai hoang, có thể tưới nước trồng cây, sẽ không phải bị người cất ở trong hộp, càng sẽ không đột nhiên bay ra nện người”
Viện Trương đáp lại hắn với thái độ nghiên cứu học vấn nghiêm cẩn:
“Nhìn từ xa nó là núi. Nhìn ở gần nó vẫn là núi. Bản chất của nó chính là núi. Ngươi có thể nói nó ‘vượt trên bình thường’, nhưng không thể nói nó ‘không bình thường’ được”
Tống Tiềm Cơ nắm chặt nắm tay trong tay áo, nỗ lực miêu tả:
“Cái đỉnh núi mà ta muốn nói ở đây là loại đỉnh núi sẽ không động đậy được, mỗi ngày ta có thể ở trên đó, tùy lúc có thể gieo trồng các loại hạt giống trên đó,một loại đỉnh núi ‘hoàn toàn bình thường’, tiền bối hiểu ý ta không?”
“Ồ------- ta hiểu rồi, sư đệ”. Viện trưởng thở dài.
Họa Xuân Sơn hóa ra bởi vì ‘không đủ bình thường’, ‘vượt quá bình thường’ mà bị hắn ghét bỏ.
Hắn mỉm cười với Tống Tiềm Cơ và nói:
“Thật đáng tiếc, đã muộn rồi, gia sư tâm ý đã quyết”
“Sư đệ chớ nghe hắn nói bậy, mọi việc vẫn chưa muộn”. Quan chủ Thanh Vi chân nhân mở miệng nói:
“Hai vị Thánh nhân đã đạt thành nhất trí, để tự ngươi lựa chọn. Nếu ngươi chọn Tử Vân Quan, người của Thư viện bọn họ tuyệt đối sẽ không dám làm gì ngươi”
“Cả hai bên ta đều không chọn”. Tống Tiềm Cơ không cần nghĩ ngơi, khẳng định:
“Chí của ta không ở nơi này”
Thanh Vi chân nhân giật mình.
Tống Tiềm Cơ có ý muốn thuyết phục đối phương:
“Ta xuất thân chỉ là phàm nhân, tu vi lại thấp kém, thiên phú bình thường cũng không có gì xuất chúng, Là do ta không xứng, vấn đề này ngay từ đầu đã không thích hợp rồi”
“Sư đệ khiêm tốn rồi”. Thanh Vi chân nhân cười nói:
“Sư đệ có chí lớn, kì nghệ, thư họa, hoa cỏ mọi thứ đều tinh thông. Mọi người đều biết, ngươi không dựa vào vũ lực cưỡng bức mà lấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền