Chương 111 : Cờ kém nhất chiêu (2)
Vệ Bình mắng xong, đá văng chăn ra đi xuống giường.
Hắn một thân quần áo xộc xệch, để lộ ra bộ ngực trơn bóng rắn chắc, cầm lấy bầu rượu trên bàn, ngửa đầu tu ừng ực.
“Ta được ngươi dạy bảo nên đăng ký tham gia Kì thí, cũng giành được chiến thắng sau cùng, nhưng ván cờ tinh diệu nhất của Đăng Văn đại hội lần này lại không phải là của ta”
Vệ Bình đang tu rượu ừng ực, hầu kết đang nhanh chóng lên xuống, vừa nghe hắn nói xong, liền sặc đến mức ho khan liên tục.
“Ngươi, ngươi nói cái gì, khụ khụ khụ khụ”
Lý Nhị Cẩu vội vàng vỗ lưng cho hắn.
Vệ Bình dùng mu bàn tay quẹt miệng:
“Không phải của người thì còn có thể là của ai? Một viên tinh tú nào đó từ trên trời rớt xuống sao?”
“Ta trước tiên chiến thắng Diêu An, sau lại đánh bại Triệu Lâm, nhưng ta không thắng nổi người này”. Lý Nhị Cẩu từ trong lòng lấy ra một ngọc giản, hai tay đưa cho hắn:
“Đây là tin tức do Tử Vân Quan truyền ra, trong đêm ta tham gia trận chung kết Kì Thí, Kỳ Quỷ đã cùng một vị hậu sinh vãn bối ở trong Trích Tinh Đài đánh một trận cờ mồm, đó là một trận cờ trăm năm khó gặp, tam kiếp tuần hoàn. Kỳ phổ có trong đó”
Một ngọc giản được chế tác hoàn mỹ ghi chép lại kì phổ, chỉ bán với giá một khối linh thạch, đối với rất nhiều trận sư mà nói, mức giá đó tương đương với cho không.
Có người mua về để học tập, có người mua về để cất giữ, nhóm ngọc giản đầu tiên vừa ra lò liền bán sạch trong nháy mắt.
Lý Nhị Cậu thật sự rất quý trọng Kì phổ này, vươn tay chờ lấy lại.
Hắn nhớ tới lúc cùng Vệ Bình hứa hẹn, hắn biết tuy trên mặt đối phương luôn mang theo biểu tình không chút để ý nhưng thật ra lại là người vô cùng cuồng ngạo. Hắn sợ đối phương sẽ thẹn quá hóa giận mà đập vỡ ngọc giản của mình.
Bọn họ chỉ là bèo nước gặp nhau, hắn cũng không quá rõ về tính tình của Vệ Bình, càng đoán không ra lại lịch của Vệ Bình.
Vệ Bình cũng không có tức giận, hắn chỉ nhíu mày nhìn một lúc, hơi rượu trong ngươi dần dần tan biến, hai mắt càng ngày càng sáng.
“Có ý tứ, có ý tứ”
“Cục này được gọi là ‘Trích Tinh tam kiếp’ ”. Lý Nhị Cẩu thấy Vệ Bình chỉ xem một lúc đã hiểu, trong tâm nảy sinh bội phục, hắn sau khi lấy được kì phổ cũng phải mất nửa canh giờ mới nhìn được đến chỗ tinh diệu của nó:
“Tu Chân giới hiện giờ, hễ là có bút mực đều phỏng theo Anh Hùng thiếp, hễ thấy bàn cờ đều tranh đánh Trích Tinh phổ”
“Anh hùng thiếp lại là cái gì?”. Vệ Bình hỏi.
“Cả Tu Chân giới đều biết, vậy mà ngươi không biết sao?”. Lý Nhị Cầu kinh ngạc nói:
“Anh Hùng thiếp là bốn câu thơ do Tống Tiềm Cơ lưu lại ở Trúc Tinh Đài, bản sao đây này”
Vệ Bình mở ra xem:
“Muốn thêm hương rượu vào gió xuân….”
Đọc xong bốn câu, hắn đã hoàn toàn tỉnh rượu.
“Tại sao lại thiếu mất ba chữ? Rốt cuộc là Cầu tiên chẳng bằng cái gì?”. Vệ Bình tức giận nói:
“Đây chỉ là bản thiếu. Ai bán cho ngươi mà xấu xa như vậy? Sao chép đều sao chép không đầy đủ, thật là thiếu đạo đức”
“Không phải, bản gốc cũng bị thiếu như vậy. Ba chữ cuối cùng này không ai đoán ra được. Có lẽ người viết nên những câu thơ này chính hắn cũng không biết”. Lý Nhị Cẩu vò đầu, hắn nở nụ cười hàm hậu;
“Ta cảm thấy người viết chính là đang cố ý như vậy. Có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền