Chương 113 : Vội đi đầu thai (1)
Đang ngày xuân, Vệ Bình bước đi trên đường lớn của Hoa Vi Thành.
Hai bên đường rợp bóng cây xanh, chim tước trên cây hót ríu rít, dưới tàng cây, những người bán hàng rong đẩy xe rao hàng.
Sự náo nhiệt của Đăng Văn nhã hội còn chưa kết thúc, những tu sĩ không có thiệp mời không thể lên Hoa Vi Sơn chỉ có thể tụ tập ở trong thành.
Họ mặc phục sức từ nhiều nơi khác nhau, khẩu âm cũng không giống nhau, mang theo đủ loại binh khí.
Bất cứ một tu sĩ nào, một khi đã có thể tu luyện thì luôn có điểm vượt xa người phàm, có khí chất và đặc điểm khiến người ta phải chú ý.
Ngoại trừ Vệ Bình ra.
Dáng đi của hắn lười nhác, dung mạo bình phàm, quần áo cũ nát. Cho dù ngươi có đi ngang qua hắn cũng nhất định sẽ không quay đầu nhìn thêm.
Hắn lê đôi giày rơm, ôm theo một thanh kiếm nát, tựa như một con cá bơi ngược dòng, xuyên qua đám người, rẽ vào con phố cổ yên tĩnh.
Hiệu cầm đồ Hắc điếm nằm phía sâu trong phố cổ sớm đã đóng cửa từ lâu. Những bông hoa rơi xuống bậc thềm chẳng ai dọn đi thỉnh thoảng bị gió xuân cuốn lên.
Trên đời này lại ít đi một nơi hắn có thể lừa gạt, kiếm linh thạch, kiếm công pháp.
Vệ Bình đứng trước cửa một lúc, chợt cười rộ lên:
“Thiên hạ anh hùng ai địch thủ, cầu tiên chằng bằng —— uống chén rượu!”
Hắn vẫn nghĩ đến Anh Hùng Thiếp.
Tống Tiềm Cơ viết ra bài thơ này bị hai lão già kia nhìn trúng, đúng là thiên hạ đệ nhất quỷ xui xẻo mà.
Cứu thế? Đây là việc để cho người làm sao?
Vệ Bình vui sướng khi thấy người gặp hoạ, lại có chút mất mát.
Phảng phất như hai lão già kia đứng đối diện mà nói với hắn, ngươi cứ tưởng rằng ngươi là thiên tài cử thế vô song, không có ngươi thế giới này không cứu nổi sao?
Ngươi không bằng Tống Tiềm Cơ, việc ngươi không làm được, hắn có thể làm
Thiếu niên lang thang tự lẩm bẩm một mình:
“Tự do ngàn vàng khó mua, Tử Vân Quan và Thanh Nhai Thư Viện đều là nơi chẳng có chút tư vị gì, nào thoải mái bằng tiểu gia ta ngủ ở thanh lâu?”
Nói thì nói vậy, lúc hắn có tiền thì ngủ thanh lâu gọi mĩ nữ, lúc không có tiền thì ngủ cống ngầm bồi chuột chũi, dù sao ở đâu hắn cũng ngủ được.
Thiếu niên rời nhà, từ bỏ hết thảy, thoát khỏi quy củ, đổi họ thay tên, ẩn đi dung mạo.
Một mình mà đến, tựa như hoa rơi trong gió xuân, như mèo hoang trong ngõ sâu.
Cho dù hắn có dạy ra cả nghìn Lý Nhị Cẩu, giúp cả vạn tu sĩ nổi danh thì cũng chẳng ai biết đến hắn, hắn chỉ là kiếm vài khối linh thạch tiêu xài thôi.
Vệ Bình thích cuộc sống như vậy, so với khi hắn làm Vệ Chân Ngọc tự tại vui vẻ hơn nhiều.
Hắn đi ra khỏi phố cổ, lại đâm đầu vào sòng bạc.
Sòng bạc huy hoàng lộng lẫy, dòng người chen chúc xô đẩy, loạn xị bát nháo. Đúng như lời Lý Nhị Cẩu nói, mọi người đang cược xem Tống Tiềm Cơ sẽ bái ai làm sư.
Giữa đại sảnh, bản sao Anh Hùng Thiếp được treo trên cao. Linh thạch đổ xuống bàn cược như nước chảy.
Người chia bài cao giọng hét lớn:
“Cược Thư Thánh, đặt trên bàn này. Cược Kỳ Quỷ, đặt bên bàn kia”
Vệ Bình đứng giữa hai bàn.
Hắn chưa từng gặp Tống Tiềm Cơ, đang hiếu kì đối phương là người thế nào.
Nhưng người nọ thanh danh đang thịnh, hào quang khắp người, lại chuẩn bị rời đến Tử Vân Quan hoặc Thanh Nhai Thư Viện, được ngàn vạn người cung
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền