Chương 112 : Cờ kém nhất chiêu (3)
Vệ Bình nhàn nhạt cười nói:
“Nếu thế, sao ngươi còn chưa đi?”
Lý Nhị Cẩu nghe thấy hắn không khách khí chút nào hạ lệnh đuổi khách như vậy, tâm tình phức tạp nói:
“Ta đến giờ vẫn không rõ, ngươi có bản lĩnh như vậy, tại sao lại chọn cách sống này? Ngươi nếu như ra mặt, nói không chừng có thể thắng được Tống Tiềm Cơ kia. Kỳ phùng địch thủ, ngươi không nghĩ gặp hắn một lần sao?”
Vệ Bình thật sự quá kì quái, cả người tràn ngập sự bí ẩn.
Giống như một tên vô lại ăn bữa hôm lo bữa mai, nhưng lại có thể ngẫu nhiên giúp ngươi nổi danh chỉ với cái giá mấy khối linh thạch, làm việc toàn bằng hứng thú.
Hứng thú đến nhanh nhưng đi càng nhanh hơn.
“Vệ Bình cũng không phải tên thật của ngươi đúng không?”. Lý Nhị Cầu hỏi.
“Vệ Chân hay Vệ Giả, Vệ Bình hay Vệ Phàm, những cái đó có quan trọng sao? Có khác nhau sao?”. Vệ Bình lại uống một ngụm rượu, ánh mắt trở nên sắc bén:
“Ra khỏi cửa này, ngươi xem như chưa từng gặp qua ta”
“Ta minh bạch”. Lý Nhị Cẩu không nhiều lời, gian nan gật đầu:
“Dù sao ta cũng không nhớ rõ được bộ dáng của ngươi, cũng không ai có thể biết được. Ngươi bảo trọng”
Lý Nhị Cẩu đi rồi, Vệ Bình một bên thưởng thức ngọc giản cùng bản sao chép, một bên uống nốt bầu rượu.
Sau đó hắn chậm rãi đứng dậy, gõ gõ tường:
“Bằng hữu cách vách, dán ở trên tường nghe lén người khác nói chuyện như vậy có vẻ không được lễ phép đi?”
Bên kia vách tường chợt vang lên một tiếng trầm đục, giống như tiếng vật nặng rơi xuống đất vậy.
Bất quá sau một lát, một vị thiếu niên tu sĩ mặc hoa phục cẩm y, đeo đầy châu báu đẩy cửa vào, cười làm lành nói:
“Ta không phải cố ý. Các phòng trong lâu đều thiết kế như vậy, nhằm giúp cho khách nhân có thể nghe âm thanh vách tường bên cạnh để trợ hứng”
Đối với triệu Tế Hằng mà nói, Xuân phong Như Ý Lâu chính là căn nhà thứ hai của hắn.
Thời gian hắn ở nơi này còn nhiều hơn so với hắn ở Hoa Vi Tông. Hắn quen thuộc từng cành cây ngọn cỏ, từng loại rượu, từng khúc nhạc, từng gian phòng cho khách ở nơi này cao hơn nhiều so với công pháp của Hoa Vi Tông.
Hắn nhìn thấy khôi thủ Kì thí đi lên lầu, cho rằng là gặp được người trong đồng đạo, nhưng nhìn biểu tình nghiêm túc của đối phương lại không giống tới nơi này tìm cô nương.
Sau khi Lý Nhị Cẩu vào trong, hắn cùng tò mò mà tiến vào phòng cách vách, lặng lẽ mở ra ống truyền âm để nghe trộm.
Lúc này, hắn nhìn thấy Vệ Bình cũng không bực mình, nét tươi cười trên mặt liền trở nên càng đậm hơn, hưng phấn giống như khám phá được một bí mật lớn:
“Kì thuật của Lý Nhị Cẩu là do ngươi dạy hắn đúng không?”
Vệ Bình cũng cười:
“Ngươi có muốn học không?”
“Ta…..”. Triệu Tế Hằng mới vừa mở miệng, trên cổ chợt cảm thấy lạnh, cả người liền cứng đờ.
Kiếm khí lạnh băng xuyên thấu qua làn da, xâm nhập vào cốt tủy, tóc gáy hắn trong nháy mắt liền dựng đứng, giống như có một bàn tay không lồ đang hung hăng bóp chặt hắn vậy.
Ánh mắt nhìn xuống, thấy một thanh kiếm.
Nhưng đó chỉ là một thanh kiếm cấp thấp, vậy mà lại có thể khiến cho hắn không thể động đậy được sao?
Trong thời khắc nguy cấp, đầu óc rỉ sắt của Triệu Tế Hằng chuyển động một cách nhanh chóng.
Thanh kiếm này thật quen mắt. Rốt cuộc đã nhìn thấy ở nơi nào rồi?
“Ngươi là ai? Vì sao lại cầm kiếm của Tống Tiềm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền