Chương 380 : Phi hạc đuổi trăng (1)
“Ông trời có mắt, đại trận của ta thành công rồi!”
Kỷ Thần một đường đuổi sát theo, ánh mắt sáng ngời như ngọn lửa.
Hắn giống như được sống lại, sức sống toàn thân nhanh chóng cháy hừng hực, khí thế toàn thân đạt tới cực điểm, giống như sóng triều thổi quét tám phương, khiến cho Bạch Phượng Thành bị một đạo uy áp vô hình bao phủ.
Tu sĩ từ bên ngoài đến đều tụ lại ở Phượng Tiên Lâu, từ xa nhìn về phía ánh lửa nơi Kỷ Phủ, chợt cảm thấy tim đập dồn dập.
Kỷ Thần quả thực nên vui mừng, hắn đã đợi thời khắc này một trăm năm nay rồi.
Cảnh còn người mất, vật đổi sao dời, phàm nhân sinh ra rồi bệnh chết, sống hết một đời cũng chỉ trăm năm thôi.
Tống Tiềm Cơ quay lại Đào Hoa Ổ, dừng bước dưới cây hoa đào, nghe Kỷ Thần gọi muội muội, chỉ muốn đè đối phương xuống đánh cho một trận.
Hắn từng thấy dáng vẻ của Kỷ Tinh sau khi trưởng thành, giả dạng cũng không khó, nhưng Kỷ Thần đời này lại chưa từng gặp qua.
Kỷ Thần không dời mắt nổi mà nhìn chằm chằm vào ‘Kỷ Tinh’, giống như sợ rằng người trước mắt này sẽ biến thành một làn khói nhẹ, bị gió thổi tan, cho nên chỉ nhẹ giọng hỏi:
“Tiểu Tinh, là muội sao?”
Thanh âm hơi run rẩy, tựa như bi thương lại tựa như vui mừng.
Trên bầu trời đêm, những đám mây nhẹ nhàng bay, trăng sáng treo đầu cành.
Hoa rơi tán loạn, giống như bị ngọn lửa thiêu đốt, hóa thành tro tàn rơi xuống đất.
‘Kỷ Tinh’ quay đi không nhìn hắn.
Khuôn mặt ánh lên màu hồng sắc của hoa đào, sợ rằng lần tương phùng này chỉ là cảnh trong mộng.
Kỷ Thần chớp mắt, phiếm ánh lệ quang.
“Muội cao lên rồi, tóc cũng dài hơn, tốt quá, tốt quá rồi”
Hắn vừa nói vừa nâng tay lên ra hiệu, trông có vẻ vô cùng vụng về.
Hai người chỉ cách nhau một trượng nhưng Kỷ Thần lại dừng bước không tiến lên, giống như bị trời biển ngăn cách, không dám tiến lên nửa bước, chỉ mặc cho hoa đào rơi xuống trước mặt, ngăn trở tầm nhìn.
Chỉ nghe thấy ‘Kỷ Tinh’ mở miệng nói:
“Trận phát của ngươi đã hoàn thành rồi, những người còn lại kia cũng không nhất thiết phải đuổi cùng giết tuyệt đâu”
Kỷ Thần giống như quay lại lúc thiếu niên, nụ cười mang vẻ ngây thơ, hắn liên tục đáp ứng:
“Được, được, cứ làm theo lời muội nói. Tiểu Tinh, muội không hề thay đổi, muội vẫn thiện lương như vậy! Nhưng huynh, huynh lại thay đổi rồi…”
Hắn cúi thấp đầu, giống như đang làm sai điều gì đó.
Tống Tiềm Cơ lắc đầu:
“Giết người rồi lại bị người giết, ta chỉ sợ ngươi không quay đầu nổi nữa, làm hỏng việc tu tập của ngươi”
Cho dù là ảo cảnh hay là hiện thực, cảm giác sau khi tự tay giết người vẫn hết sức chân thực, giết chóc quá độ dễ bức điên một người, giống như lúc hắn ở Hoa Vi phù thành.
Kỷ Thần cười khổ:
“Huynh còn tu tập gì nữa. Huynh cô độc sống trên cõi đời này, không người thân không bạn bè, phiêu bạt tứ hải. Nay Kỷ Quang, Kỷ Minh đều đã chết , Kỷ Gia bị đốt thành phế tích, huynh còn cầu gì nữa đây”
Tống Tiềm Cơ vừa nhíu mày, Kỷ Thần đã lập tức xin lỗi:
“Là lỗi của huynh, huynh không nên nói như thế, muội đừng không vui. Trước đây muội muốn ta phải tâm ý kiên định cầu đại đạo, sau khi phi thăng hái một ngôi sao tặng cho muội…”
Tống Tiềm Cơ nghĩ thầm, Kỷ Thần làm tốt lắm, quay về sẽ nấu bát mì cho ngươi ăn.
Ngoài miệng lại đáp:
“Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao?”
“Huynh không quên!”
Kỷ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền