Chương 381 : Phi hạc đuổi trăng (2)
Gió thét điên cuồng, Kỷ Thần ngồi phía trước chắn gió cho Tống Tiềm Cơ.
“Vong hồn không thể tiếp xúc với ánh nắng, vậy chúng ta liền bay tới nơi mặt trời không chiếu đến được. Huynh không muốn chỉ một đêm đoàn tụ, ta phải khiến muội ở mãi nơi nhân gian!’
Hai cánh của hạc giấy giương rộng, giống như một vầng trăng đang dịch chuyển, rải ánh bạc xuống núi non thung lũng bên dưới.
Tống Tiềm Cơ cười đáp:
“Trên đời này làm gì có nơi nào mặt trời không chiếu đến được?”
Sao lại coi Kỷ Tinh như đứa trẻ mà dỗ dành vậy chứ.
“Vậy chúng ta cứ bay mãi”
Kỷ Thần cười vui vẻ:
“Tiểu Tinh, muội còn nhớ không, thời điểm lúc muội mười ba tuổi ấy? Muội nói thuốc đắng quá không muốn uống, bảo huynh đi tìm mấy viên đường, huynh lấy nhầm mất, lại đi lấy đan dược cực đắng đem đến cho muội, muội đánh ta một trận, lúc ấy thân thể muội còn không tệ, đánh người cũng có lực….”
Hắn giống như không chờ mong người phía sau đáp lời, tự mình hồi tưởng lại chuyện xưa, phảng phất như có rất nhiều lời nói không hết.
Tống Tiềm Cơ không hề xen ngang mà chỉ lẳng lặng lắng nghe.
Bay đến nơi mặt trời không chiếu đến chỉ là lời nói điên khùng nhất thời, Kỷ Thần bay mệt rồi liền dừng lại.
Bất tri bất giác, hạc giấy giương cánh bay lượn, rời xa Đào Hoa Ổ, Quận Bạch Phượng, xuyên qua núi sông.
Mà Kỷ Thần lại chẳng hề có ý dừng lại.
“Trước mặt là Tử Hải”
Tống Tiềm Cơ lên tiếng.
“Chúng ta không qua nổi đâu, dừng lại đi”
Biển rộng sóng dữ, đen nhánh như mực.
Ẩn phía dưới sóng gió truyền tới tiếng hải thú rống gầm, âm thanh như sấm sét rền vang.
“Tiểu Tinh ngồi vững!”
Kỷ Thần chợt đề khí, toàn lực thúc giục hạc giấy, đuổi theo ánh trăng đang chìm dần về phía tây.
Sau lưng bọn họ, ánh bình minh giống như bóng ma tử vong, chầm chậm tràn ra từ khung trời phía đông.
“Kỷ Thần, ngươi muốn làm gì? Ngươi tới thật sao?”
Tống Tiềm Cơ quay đầu lại nhìn.
“Ngươi không bay lại nổi mặt trời đâu”
Đường phân cách giữa màn đêm và ánh sáng dần kéo dài ra sau lưng bọn họ, nhanh chóng đến gần.
Mặt trời ló lên từ bờ đông, chiếu khắp Tử Hải, thiên địa có chỗ nào không sáng rọi đâu?
Nhưng Kỷ Thần cố chấp muốn bay tới tận cùng đại lục, tìm kiếm một nơi chỉ có màn đêm mà không có ánh mặt trời.
Mặt trăng lặn mặt trời mọc là điều công bằng nhất trên thế gian này.
Cho dù ngươi có cưỡi phi kiếm, phi thoi, phi châu, phi yến hay là loại pháp khí phi hành cổ quái hiếm lạ gì khác, cho dù ngươi có bay nhanh thế nào, tu vi cao ra sao, đến cuối cùng cũng không thể nhanh hơn thời gian được.
Ngày đêm luân phiên, thiên đạo luân hồi, ngươi sao có thể thoát khỏi vận mệnh?
Âm dương lặp lại, sinh lão bệnh tử, sao ngươi có thể giữ nổi vong hồn?
Nhưng Kỷ Thần lại cứ không nhận thua, tay áo hắn bay phần phật, hai mắt đỏ bừng, trên trán nổi gân xanh:
“Nhanh! Nhanh lên nữa cho ta!”
Hắn không cần mạng mà rót vào linh khí, thúc giục hạc giấy.
“Rắc rắc”
Hạc giấy khổng lồ phá tan màn sương khuya, hai cánh không chịu nổi phụ trọng nữa, phát ra âm thanh nứt vỡ nho nhỏ.
Nguyệt ảnh nơi tây thiên bị mây dày che khuất, Tử Hải mênh mang, vô biên vô tận, giống như sa mạc đen nhánh.
Chợt thân người Kỷ Thần nghiêng ngả, suýt chút nữa rơi khỏi hạc giấy.
Tống Tiềm Cơ vội vàng đỡ hắn lại từ sau lưng:
“Ngươi đang tiêu hao linh khí quá mức, không thể bay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền