Chương 426 : Không chỗ dung thân (4)
Không đợi Vọng Thư mở miệng, pháp khí đủ màu sắc đã bay ra.
Có người nói:
“Hà tiên tử, không bằng ngươi trả lại Tiên Âm Lệnh, sau đó liền rời đi, đừng làm mọi người phải khó xử”
Đám đệ tử Tiên Âm Môn bên người Hà Thanh Thanh đem nàng vây lại ở giữa, thần sắc nhìn về phía mọi người vô cùng phẫn nộ.
Một người quát lớn:
“Làm càn, Tiên Âm Lệnh ở đây, Hà tiên tử mới là môn phái chính thống. Các ngươi muốn làm gì vậy hả?”
Vọng Thư đeo châu thoa lên mái tóc:
“Chỉ là một khối vật chết mà thôi, ngoại trừ việc có thể điều động trận pháp Tiên Âm Môn thì còn có tác dụng gì chứ?”
Đệ tử theo hầu phía sau nàng nói:
“Làm sao Hà tiên tử có thể tự xưng mình là Tiên Âm Môn chính thống được chứ? Ngươi mới gia nhập Tiên Âm Môn ta được bao nhiêu năm? Đệ tử Tiên Âm Môn ta mỗi người đều đẹp như thiên tiên mà ngươi lại có xuất thân thấp hèn, dung mạo xấu xí, nếu không phải nhờ sư phụ ngươi cho ngươi cái khuôn mặt giả này, ngươi còn dám gặp người khác sao?”
“Rầm”. Vọng Thư đắc ý vung tay áo, một quyển trục bỗng nhiên được tung ra, lơ lửng giữa không trung.
“Ồ”. Mọi người tập trung nhìn vào, sau khi nhìn thấy, sắc mặt liền đột nhiên biến đổi, giống như bị sét đánh.
Trên bức họa rõ ràng là bộ dáng của Hà Thanh Thanh trước đây
----những vết sẹo đan xen, ngũ quan vặn vẹo, cả khuôn mặt trông như lệ quỷ.
Cùng lúc đó, Hà Thanh Thanh nghe thấy một tiếng truyền âm:
“Nếu như ngươi sử dụng Tiên Âm Lệnh làm khó dễ ta ở Tiên Âm Môn, ta có lẽ còn phải kiêng kị đôi chút, nhưng ngươi lại quá ngu xuẩn, vậy mà lại mò tới nơi này tìm đường chết như vậy. Ngươi nói muốn để cho ta không còn chỗ dung thân, nhưng nhìn hiện tại mà xem, là ai không còn chỗ dung thân đây?”
Hà Thanh Thanh đứng lên, tiến đến gần bức tranh, nhìn thẳng vào khuôn mặt xấu xí kia.
Để mặc cho Vọng Thư truyền âm trào phúng, mọi người chỉ trỏ, nàng giống như không nghe thấy bất kỳ điều gì.
Hôm nay, nàng mặc một chiếc váy lụa màu xanh lá cây, mỗi khi nàng bước đi, làn váy lại tung bay giống như những sóng nước, dáng người cao ráo và thẳng tắp như cây tùng:
“Kỹ năng không tồi, đúng là dáng vẻ của ta trước đây”
Nàng vậy mà lại cười rộ lên.
“Thế nào, Hà tiên tử”. Viên Thanh Thạch thấp giọng nói:
“Chỉ cần nàng lưu lại Tiên Âm Lệnh, ta sẽ hộ tống nàng rời khỏi nơi này”
“Nhưng ta không muốn rời đi”. Hà Thanh Thanh thở dài nói:
“Ta rốt cuộc cũng hiểu rồi. Vì có thể công phá được Thiên Cừ, vì muốn cầu một đường sinh cơ nơi Tống Tiềm Cơ, các người thật sự là điều kiện gì cũng sẽ nguyện ý đáp ứng, chuyện gì cũng đều sẽ nguyện ý làm”
Giọng nói của nàng mang theo sự trào phúng, khiến cho mọi người ai nấy đều cảm thấy giận giữ.
Trưởng lão Kỷ gia quát:
“Yêu nữ. Đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt như vậy”
Viên Thanh Thạch vội vàng truyền âm:
“Hà tiên tử, nếu hiện tại nàng không đi, chỉ sợ nàng sẽ gặp phải nguy hiểm đấy. Ta biết trong lòng nàng sẽ oán hận, nhưng lưu lại thanh sơn lo gì không có củi đốt..”
“Hư Vân chân nhân ở đâu?”. Hà Thanh Thanh không để ý tới hắn, chỉ cao giọng nói:
“Ta biết trên thuyền này có truyền âm trận, chúng ta ở chỗ này nói câu nào thì ngươi ở trên Càn Khôn điện đều có thể nghe thấy từng câu một, đúng không?”
“Lớn mật. Chưởng môn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền