Chương 427 : Tống Viện nhớ ngươi (1)
Không lâu sau khi tin tức Hư Vân chân nhân chiến bại bị thương truyền về Tiên Minh, tấm bùa truyền tin cũng được truyền tới quận Thiên Cừ.
Đội thuyền của chính đạo Tiên Minh lở lửng trên những tầng mây, không quan tâm tới những sự tình phát sinh ở dưới mặt đất, lại càng không biết, ở giữa quận Hồng Phúc cùng Thiên Cừ lại có một mật đạo liên thông hai quận ở dưới lòng đất.
Nhờ có sự âm thầm an bài của Tiên quan quận Hồng Phúc, hai quận truyền tin tức cho nhau không cần dùng đến linh khí, cho nên sẽ không kinh động tới tu sĩ Tiên Minh.
Bùa chú truyền tin từ trong tay Vệ Chân Ngọc đưa ra, sang đến trong tay của Mạnh Hà Trạch, lúc sau liền bị đốt đến chỉ còn lại tro tàn.
Kỷ Thần duỗi dài cổ cũng không nhìn rõ tin mừng, hơi có chút tiếc hận, nhưng vẫn cười nói:
“Điều này thật tốt, ngay cả Hư Vân cũng không thể ngăn Tống huynh lại, ta xem bọn họ còn có thể sử dụng thủ đoạn gì nữa đây”
Vệ Chân Ngọc khẽ nhíu mày:
“Không biết một trận chiến này, Tống sư huynh đánh có vất vả không, có bị thương không, nếu bị thương không biết có nặng hay không nữa?”
Mạnh Hà Trach lạc quan nói:
“Trong tin tức cũng không nói sư huynh bị thương, ta nghĩ huynh ấy không có vấn đề gì đâu. Trước tiên cần đem tin tức truyền đi, đêm nay, mọi người sẽ thay phiên gác đêm, thay phiên ăn thịt nướng”
Vệ Chân Ngọc không nói nên lời:
“Ăn đi ăn đi, ta sẽ cho người chuẩn bị gia vị”
Tư Học mang theo nhóm hài đồng của Học viện gõ chiêng, thổi kèn:
“Các vị hương thân phụ lão, Tống vương ở cánh đồng tuyết đã đánh bại được Hư Vân. Hư Vân cẩu tặc đã trốn về môn phái nhà mình, không dám ra ngoài”
“Chiến đấu tuy còn chưa kết thúc, nhưng thắng lợi chắc chắn sẽ thuộc về chúng ta”
Trong cái nắng chói chang của ngày hè, người Thiên Cừ gối lên giáo, sẵn sàng ra trận.
Trong không khí thoang thoảng mùi bùn đất, mùi hơi nước cùng hỏa dược lưu huỳnh.
Ruộng lúa mạch bên ngoài không ai thu hoạch, đón gió sinh trưởng tốt, từ xa nhìn lại giống như một mảnh hải dương kim sắc.
Tiếng chiêng, tiếng kèn vang lên, tin vui được truyền từ miệng người này sang miệng người khác:
“Hư Vân cẩu tặc là ai vậy?”
“Hắn là chưởng môn Hoa Vi Tông, cũng chính hắn là người hạ lệnh tấn công Thiên Cừ của chúng ta”
“Tốt rồi, hóa ra chính là hắn. Tống vương uy vũ. Ông trời phù hộ Thiên Cừ”
Đến lúc chạng vạng tối, mọi người buông hỏa súng xuống, thu hồi lại hỏa khí, cùng ngồi vây quanh đống lửa trại hát vang bài ca nghề nông.
Trong thời gian chiến tranh, dù có tổ chức chúc mừng cũng không thể uống rượu, nhưng lại có thể ăn thịt.
Thịt thú nạc mỡ đan xen, được quết thêm một lớp mật ong, nướng trên lửa lớn, mùi hương theo gió bay xa, khiến cho người ngửi thấy không khỏi thèm chảy nước dãi.
Vừa ăn thịt vừa hát ca, thần kinh bị căng chặt lâu nay của mọi người có thể được giãn ra, những mỏi mệt tích lũy cũng bất tri bất giác bị tiêu trừ sạch sẽ.
Từ Khán Sơn cùng Khâu Đại Thành đánh cuộc cùng mấy tên đệ tử khác, có người đánh cuộc chiến tranh sẽ kết thúc trong vòng một tháng, còn có người đánh cuộc chính đạo Tiên Minh ngày mai liền sẽ lui binh.
Kỉ Tinh ăn uống thoải mái, ăn nguyên một nửa con dê nướng, Chu Tiểu Vân ở bên cạnh thêm nước ô mai cho nàng, khuyên nàng ăn chậm rãi thôi.
Âm thanh cười vui, lửa trại bùng cháy.
Kỷ Thần:
“Thật ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền