Chương 53 : Thế đạo điên rồi (2)
Phong Tử Y thấy hắn vui sướng ra mặt, nghĩ thầm, ta chỉ trả lời hắn một câu mà hắn đã cao hứng như vậy sao?
Triệu Tế Hằng dù cho ngu ngốc đến mức nào thì lúc này cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Bên trong thủy đình tuy nhiều người nhưng lại không có một ai nhắm vào Tống Tiềm Cơ.
Hắn siết chặt những bức tranh đang ôm trong người, nhìn sang phía đường ca. Sắc mặt Triệu Mộc lúc này cũng trở nên xanh lét.
Phong Tử Y gõ gõ hộp ngọc:
“Viên Giao Vương châu này ta đã đặt lên trên bàn, dù cho các ngươi có muốn hay không thì ta cũng sẽ không thu hồi lại, nếu không truyền ra ngoài lại thành Phong Tử Y ta nói lời không giữ lời. Các ngươi đem đi đi, xem như là bồi tội cho việc đệ tử phái ta lúc trước ở trên hồ sử dụng pháp khí, trái với quy tắc”
Triệu Tế Hằng cảm thấy không thể tin được, nhân sinh như hỏng mất. Hai người các ngươi không những không đánh nhau mà còn bồi tội với nhau sao?
Hắn trừng lớn đôi mắt, lại thấy người của các môn phái khác thi nhau tỏ thái độ, yêu cầu Tống Tiềm Cơ và Mạnh Hà Trạch nhận lấy pháp khí.
Thế đạo điên rồi.
“Ta là thật sự tâm phục khẩu phục, tất nhiên sẽ thực hiện lời hứa”
“Đã có giao ước từ trước thì cứ vậy mà thực hiện, phái ta cũng tuyệt không đổi ý”
“Mong hai vị đạo hữu cho chúng ta chút mặt mũi, không so đo hiềm khích trước đây”
Có người tỏ ra hữu hảo với hai người Tống, Mạnh nhằm mục đích lôi kéo họ về với môn phái của mình.
Cũng có người không muốn bị cho rằng mình keo kiệt, hẹp hòi, không bằng được Đại Diễn Tông.
Tống Tiềm Cơ nhìn xem biểu tình của Mạnh Hà Trạch, cười nói:
“Nhận lấy đi”
Mạnh Hà Trạch trong long vui mừng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra trấn định, lấy ra túi trữ vật thu từng cái lại.
Tống Tiềm Cơ nói cảm tạ sau đó liền cáo từ, cùng Mạnh hà Trạch rời đi.
Trần Hồng Chúc hỏi:
“Tối nay các đại gia tận hứng chứ?”
Mọi người nhìn theo bóng dáng xa dần của hai người Tống, Mạnh, liền hô tận hứng.
Phong Tử Y sờ sờ thái dương trống vắng, đứng lên nói:
“Ta mệt rồi, trở về thôi”
Chỉ trong thời gian ngắn, thủy đình liền người đi nhà trống.
Chỉ còn lại bóng trăng tàn giữa hồ cùng hàng liễu tung bay theo gió.
Triệu Mộc nắm chặt quạt xếp, gian nan nói:
“Đi thôi”
Triệu Tế Hằng đại kinh thất sắc:
“Còn những bức họa của huynh thì sao? Lần sau lại đưa ra sao?”
Đường ca đã phải dốc hết tâm huyết, nỗ lực hết mình, còn không phải vì muốn đêm nay bày ra bức họa trước mặt mọi người, thể hiện tài năng, lấy được thanh danh thiện họa mỹ nhân phong lưu sao?
Sắc mặc Triệu Mộc âm trầm, lạnh lùng liếc hắn một cái:
“Đốt đi”
“Sao cơ?”. Triệu Tế Hằng tưởng mình nghe nhầm.
Triệu Mộc nhìn về nơi xa ven hồ, hai bóng dáng kia đã dung hòa với bóng đêm nơi núi xa, không còn thấy rõ nữa. Hắn cắn răng nói:
“Chớ hỏi nhiều, kế hoạch này đã hỏng, đành phải chờ đến họa thí lại thi triển kỳ chiêu sau”
…………
Mạnh Hà Trạch đi ở trên sơn đạo. Hắn cảm thấy như đang đi ở trên mây vậy ,dưới chân không phải là thềm đá cứng rắn nữa mà trở thành từng đám mây mềm nhẹ trôi bồng bềnh.
Chỉ sau một đêm liền phất lên, không ngờ lại có chuyện tốt đến thế.
Đến khi đi đến phạm vị ngoại môn tẩm xá, hắn mới khôi phục chút thần trí:
“Tống sư huynh, ngươi thật lợi hại, chúng ta phát tài rồi”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền