Chương 54 : Xuân Dạ Hỉ Vũ (1)
Tống Tiềm Cơ quay lại tiểu viện của mình, trước tiên lấy lá sen trong túi trữ vật ra, để cả lá cùng bộ rễ dính bùn vào trong lu nước dưới hiên.
Bùn không đủ, hắn quyết định lần tới tự mình đi Hồ Dao Quang, không đem theo Mạnh Hà Trạch, nửa đêm canh ba lại động thủ, tránh đi đám người. Hạt sen hắn ngâm còn chưa nảy mầm, chuyện này không vội gì một hai ngày.
Thừa dịp ánh trăng sáng tỏ, hắn cẩn thận đi giữa vườn rau, thỉnh thoảng lại quỳ xuống sờ sờ bùn đất, cảm thụ sinh mệnh của đám thực vật để biết cây nào cần tưới nước, cây nào cần xới đất, cây nào cần giữ ấm.
Mạnh Hà Trạch xuống bếp nấu một bát mì canh chua nhỏ để Tống sư huynh ăn đêm.
Hắn có thể một ngày không làm công nhưng không thể không nấu mì. Món canh chua thanh mát phối với hành lá và củ cải thái hạt lựu, bốc hơi trắng giữa đêm tối.
Mì được bưng lên lại thấy Tống Tiềm Cơ đang cưa ván trúc.
“Sư huynh, huynh đang làm gì vậy?”
“Gia cố giàn hoa, chống mưa gió”
Mạnh Hà Trạch ngẩng đầu lên.
Trăng thanh sao sáng, một đêm tinh quang.
“Đêm nay sẽ mưa sao?”
“Rồi sẽ mưa thôi”
Mạnh Hà Trạch nghĩ thầm phòng ngừa trước cũng có đạo lý.
Tống Tiềm Cơ ăn mì xong liền dùng dây thừng và ván trúc quấn chặt lấy mỗi chỗ bị lỏng của giàn hoa.
Mạnh Hà Trạch vui vẻ đáp:
“Hôm nay đệ mới phát hiện ra, giàn hoa cao thấp đan xen như thế này mới là đẹp nhất, nếu chỉnh tề giống nhau, ngược lại lại kém hấp dẫn hơn”
Tống Tiềm Cơ đáp:
“Không phải vì đẹp mắt. Cao quá, hoa không đầy giàn, thấp quá, giàn không treo đủ hoa, mỗi loại hoa cỏ đều có độ cao thích hợp nhất để nó sinh trưởng”
Mạnh Hà Trạch xoa xoa đầu, đi sau lưng Tống Tiềm Cơ muốn giúp đỡ. Nhưng động tác của Tống Tiềm Cơ dù không nhanh cũng không chậm nhưng lại có một loại tiết tấu đặc biệt, phảng phất như hoà làm một với ánh trăng, với gió đêm, với hoa cỏ rau xanh trong vườn.
Người ngoài cuộc như hắn, không chen vào được tiết tấu này liền không xen vào. Đối mặt với một giàn cây nho nhỏ lại như đang đối mặt với một trận chiến gian nan.
May mà Mạnh Hà Trạch có ngộ tính bất phàm, hắn vô thức mà bắt đầu quan sát.
Quan sát mỗi một động tác của Tống Tiềm Cơ, thậm chí mỗi một nhịp hít thở. Vậy mà có thể cảm nhận được sự tinh chuẩn và thông thạo không nói nên lời, hắn cảm thấy kì trân dị bảo trong lòng đều không còn quan trọng.
Hắn thầm nghĩ, từ sau khi quay lại từ Hồ Dao Quang, chuẩn xác mà nói, từ sau khi nghe chuyện linh tuyền của Đại Diễm Tông, Tống sư huynh tựa như có chút khác biệt.
Sau khi làm xong việc nặng nhọc ở vườn, Tống Tiềm Cơ nhận lấy khăn ướt Mạnh Hà Trạch đưa qua để lau tay.
Hắn dựa trên ghế, nhìn cây cối xanh tốt dưới ánh trăng, nghe tiếng côn trùng kêu vang ríu rít trên ngọn cỏ dưới tường, thở phào hài lòng.
Sau đó hắn bảo trì tư thế này, nhịp thở này, không thay đổi nữa.
“Sư huynh uống trà không?”. Mạnh Hà Trạch hỏi.
“Không uống”
“Sư huynh đang làm gì vậy?”
“Đang đợi”
“Đợi ai?’
“Đợi mưa xuân”. Tống Tiềm Cơ dựa vào ghế, trong mắt ánh lên ý cười, tựa như đợi một vị bằng hữu cũ:
“Ngươi nếu không có việc gì thì đợi cùng ta đi”
Mạnh Hà Trạch thầm nghĩ, bản thân sắp đột phá, kinh mạch toàn thân như con sông đầy nước, có vận công tu luyện nữa cũng vô dụng, điều có thể làm là chờ đợi.
Tống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền