Chương 56 : Xuân Dạ Hỉ Vũ (3)
Bầu không khí lại nhẹ nhàng trở lại, chưởng quầy tiệm cầm đồ tiến lên trước hai bước:
“Người của chúng ta, đã âm thầm tìm kiếm khắp Hoa Vi Thành, đều không phát hiện ra người có thói quen dùng bút với bút ý phù ý hệt như vậy”
Trong lòng hắn nghĩ không thông, người kia tư thái viết bùa điêu luyện, có lẽ thường xuyên luyện tập, trên thị trường lại không hề lưu thông phù chú của hắn. Rõ ràng rất nghèo nhưng vì sao lại không chịu vẽ phù đổi lấy linh thạch? Chẳng lẽ không cần tài nguyên tu luyện sao?
Nếu muốn quang minh chính đại tìm kiếm, cầm bức hoạ đi tìm kiếm, có thể dễ dàng tìm ra. Nhưng nhìn ý tứ của Thư Thánh, lão nhân gia người tạm thời không muốn để người khác biết, thậm chí không muốn người được tìm kiếm biết.
“Không phải hắn mua một cây cầm sao?”. Nam nhân mặc áo đỏ đội mũ xanh nói:
“Cầm các ngươi bán ra, bản thân tự tìm ra được chứ, truy tìm nguồn gốc có gì khó?’
Tiểu nhị Tiểu Chước đáp:
“Hoa Chưởng Quầy, cầm của ta, đương nhiên ta nhận ra. Nhưng giờ ở Hoa Vi Thành có hàng vạn cây Lục Y Đài, bởi Đăng Văn đại hội nên có rất nhiều âm tu tụ tập lại, chỉ vì muốn thỉnh giáo cầm kỹ của Diệu Yên tiên tử. Cái này khác gì bảo ta mò kim đáy bể!”
Nữ nhân có thân hình cao lớn, vai hùm lưng gấu nói:
“Hắn không phải cầm kiếm mua cầm sao? Lấy kiếm ra đây cho ta xem!”
Chưởng quầy tiệm cầm đồ đáp:
“Kiếm kia ta đã xem qua, quả thực chỉ là một thanh kiếm nát cấp thấp. Trương Thiết Tượng, ta biết ngươi có thể phân giải chất liệu thân kiếm và dấu vết sử dụng, suy đoán lai lịch người dùng kiếm, nhưng thanh kiếm kia không còn nữa”
“Không còn nữa?”
Chưởng quầy thở dài:
“Bị Vệ Bình mua đi mất rồi”
Mọi người ngạc nhiên.
Tiểu nhị tiệm bán gạo nhịn không được mà thốt lên:
“Lại là Vệ Bình, sao chỗ nào cũng thấy hắn!”
Thư Thánh ha ha cười lớn.
Những người khác lại cười không nổi. Chẳng lẽ thiếu niên phù sư kia không tìm ra nổi nữa sao?
Bọn họ không hẹn mà cùng nghĩ, nếu Thư Thánh từ xa đến đây một chuyến mà lại ra về tay không, trong lòng phải thất vọng biết bao. Dù sao Thư Thánh cũng không còn trẻ nữa.
“Đừng vội. Ta cẩn thận hồi tưởng lại, lúc thiếu niên kia vào tiệm, trước vạt áo có một con hạc giấy màu đỏ, trước mắt không có vật chứng, chỉ có thể dựa vào ký ức của ta, nếu là nhớ lầm, tìm lầm người….”
Thư Thánh phất tay nói:
“Không sao, nói đi”
“Hạc giấy kia là một tấm phù. Năm đó chưởng môn Hư Vân thỉnh một vị phù sư Thư Viện ta làm ra một xấp, nhưng chỉ có người con gái duy nhất của hắn là Trần Hồng Chúc đang dùng. Vừa có thể truy tung vừa có thể truyền tin. Trần Hồng Chúc từ nhỏ được nuông chiều nên tính tình tuỳ hứng, thường hay gây hoạ, Hư Vân sợ nàng gặp nguy hiểm bản thân không đến cứu kịp nên mới để nàng mang theo bên người”
Chưởng quầy tiệm cầm đồ nhìn thần sắc kinh ngạc của mọi người, trong lòng có chút đắc ý:
“Phù này, Trần Hồng Chúc chỉ tặng cho một người!”
“Trước mặt thánh nhân mà còn úp úp mở mở!”. Chưởng quầy tiệm thịt cả mặt toàn thịt cười mắng.
“Không dám! Trần Hồng Chúc tặng cho một vị ngoại môn đệ tử, tên là Tống Tiềm Cơ, ta từng nghe đệ tử tuần núi Hoa Vi Tông nói chuyện phiếm, bảo rằng hắn lớn lên nhìn rất đẹp mắt, Trần đại tiểu thư mới tặng phù, để hắn ra vào tuỳ ý! Nhưng Tống Tiềm Cơ không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền