Chương 57 : Thu hết vào mắt (1)
Bậc thang sau núi Hoa Vi không được lát đá, chỉ có mấy con đường mòn ngoằn ngoèo, bởi hẻo lánh vắng bóng người mà cây cỏ mọc um tùm.
Cho dù đang buổi sáng vào lúc ánh mặt trời mạnh nhất thì một khi tiến vào núi, vẫn bị những cây cổ thụ cao chót vót che phủ kín kẽ, tựa như đang đi trong vực sâu đen tối.
Hư Vân Chân Nhân và Tử Vân Quan Quan Chủ - Thanh Vi Chân Nhân đang sóng vai đi cạnh nhau trên con đường mòn không thấy ánh mặt trời.
Lúc này, bọn họ không hề có khí thế của một vị chưởng môn cai quản cả một tông môn hay của một cường giả đứng đầu cả một phương, sau lưng chỉ có hai vị tu sĩ trẻ tuổi đi theo.
Tư thế hai người kia trang nghiêm, bước đi vững vàng, trong mắt lại ánh lên vẻ chờ mong, rạng rỡ sinh động.
Một người mặc pháp bào màu xanh thiên thanh, hoa văn tinh xảo phức tạp, hiển nhiên đã tỉ mỉ chọn lựa, một người khác mặc đạo bào màu tím, mộc mạc thanh nhã, nhìn qua có dáng dấp còn trẻ tuổi mà đã trầm ổn, trưởng thành.
Nếu đã từng gặp qua bộ dạng của học sinh đang chuẩn bị cho đại khảo hạch lớn trong đời liền có thể hiểu được thần sắc phức tạp của bọn họ.
Cuối con đường núi, một tiểu lâu sơn son loang lổ lẳng lặng giấu mình giữa những cây cổ thụ tốt tươi.
Cả bốn người cùng dừng bước.
Thanh Vi xoay người về phía hai tu sĩ trẻ tuổi phía sau, nhàn nhạt nói:
“Có đạt được cơ duyên hay không đều do mệnh chú định, các ngươi cũng chớ cưỡng cầu”
Hư Vân có chút nghiêm nghị:
“Việc này nếu thành, tất nhiên mọi người đều vui mừng, còn nếu không thành, các ngươi cũng tuyệt đối không được tâm sinh vọng tưởng, không thể vì không cam lòng mà tiếp tục dây dưa. Hai người các ngươi nhớ kĩ chưa?”
Hai người đều chụp mắt cung kính đáp vâng.
Thanh Vi nhìn về phía tiểu lâu, hít sâu một hơi:
“Được rồi, bần đạo đến bái kiến trước…”
“Quan Chủ sư huynh!”. Một giọng nữ tử vang lên ngắt lời hắn, đột ngột thất lễ nhưng lại trong trẻo như tiếng chim hoàng oanh từ trong sơn cốc.
Chỉ thấy một thiếu nữ mặc hoàng sam vừa nhảy vừa chạy ra khỏi tiểu lâu, trên mặt mang ý cười:
“Các huynh muốn đi gặp sư phụ sao?”
Thiếu nữ mắt tròn mặt tròn, mày liễu cong cong, ngũ quan không thể tính là tinh xảo xinh đẹp nhưng lại có một loại linh khí vô cùng đặc biệt.
Ánh mắt nàng mang theo sự chờ mong, tựa như chim sẻ nhỏ trong tổ thấy sự việc mới lạ mà thò đầu ra nhìn. Tiểu lâu yên tĩnh và trang nghiêm nơi núi sâu như trở nên rực rỡ hơn.
Hai vị tu sĩ trẻ tuổi âm thầm cau mày, thầm nghĩ, sao lại có tiểu cô nương không biết lễ tiết như vậy, theo hầu bên cạnh Kì Quỷ, hô to gọi nhỏ như vậy còn ra thể thống gì nữa.
Nhưng sau đó, đợi đến khi thiếu nữ chạy đến trước mặt, hai người nhìn thấy nàng, chẳng những không có chút chán ghét nào mà thậm chí còn nhịn không được mà mỉm cười. Lòng thầm nghĩ về sau nếu có sư muội hoạt bát linh động, đơn thuần đáng yêu như vậy giúp châm trà cầm cờ, tiên đồ kì đạo khó khăn gian nan nhất định cũng vui vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Thanh Vi Chân Nhân cười đáp:
“Li sư muội, ta và Hư Vân Chưởng Môn lòng nhớ mong sư bá, muốn đến bái phỏng, nhưng bọn ta miệng lưỡi vụng về, khô khan vô vị, sợ làm sư bá không vui…”
Thiếu nữ nghe hắn nói vậy, phảng phất như giờ mới nhìn thấy Tư Vân và hai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền