ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 58. Thu hết vào mắt (2)

Chương 58 : Thu hết vào mắt (2)

Diêu An chỉ cười khổ, lòng thầm nghĩ, mặc dù nói vậy nhưng so với y bát truyền thừa của Kì Quỷ, những cơ duyên khác đều chỉ là con đường mạt lưu.

Triệu Lâm thở dài đáp:

“Không biết lão nhân gia người rốt cuộc muốn thu nhận đồ đệ như thế nào”

Thiếu nữ mặc y phục vàng nhạt ôm một bó hoa dại, nhẹ bước nhảy vào trong tiểu lâu:

“Sư phụ, con đuổi bọn họ đi rồi!”

Trước bàn có một vị lão giả mặc hắc y, nghe thấy vậy liền quay đầu lại cười:

“Làm tốt lắm”

Thư Thánh dường như vĩnh viễn khí độ ung dung, mặc trường bào tuyết trắng chẳng chút tì vết, không dính bụi trần. Nhưng bản thân hắn lại tương phản, tựa như vĩnh viên không ngủ đủ, thân hình khô gầy, khuôn mặt đầy vẻ bệnh tật.

Thiếu nữ nghi hoặc:

“Con thấy hai người kia cũng không tệ, người thật sự không muốn gặp họ xem sao ư?”

“Chỗ nào không tệ?”

Thiếu nữ không cần nghĩ ngợi mà đáp:

“Bề ngoài trông cũng không tệ lắm! Còn chơi cờ thì thôi đi, chắc không đánh lại được con đâu”

Lão giả cười to, thiếu nữ đặt bó hoa dại trong lòng lên bàn, hai người ngồi đối diện mà bện vòng hoa, bầu không khí không giống sư đồ mà càng giống hai ông cháu hơn.

“Đêm qua mưa một trận lớn, sáng nay hoa khắp núi đều nở rộ!”. Thiếu nữ phủi nhẹ những giọt nước bám trên cánh hoa rồi vui vẻ nói.

Lão giả chợt đáp:

“Đêm qua đáng lẽ không nên mưa”

“Cái gì?”

Lão giả trả lời:

“Mưa, là vì có người đang đợi”

Thiếu nữ mờ mịt:

“Tâm ý cũng có thể khiến cho thiên địa biết được, tu vi người kia nhất định rất cao phải không?”

“Chưa chắc”. Lão giả lắc đầu, đang định nói gì đó thì chợt ho khan kịch liệt, tựa hồ như muốn ho ra cả lục phủ ngũ tạng.

Thiếu nữ thuần thục giúp hắn vỗ lưng thuận khí, dâng lên trà dược:

“Sư phụ, nghe nói Diệu Yên tiên tử ở rừng trúc sau núi, có cần mời nàng đến gảy một khúc giúp người điều hoà linh khí không?”

Lão giả xua tay:

“Không! Không chết nổi, không chết nổi!”

Sắc mặt thiếu nữ vẫn âu lo.

Lão giả cuối cùng cũng thở lại được, cười đáp:

“Tiểu Li, bậc tiên hiền có câu ‘Trời muốn giáng sứ mệnh xuống người, trước phải khổ về tâm trí, đói khát về thể xác’. Lão phu những năm qua chịu đựng bệnh tật giày vò, đều vì tích góp phúc báo về sau!”

“Người còn cười nói được. Phúc báo gì, đáng để sư phụ phải cực khổ như vậy?”

Kì Quỷ nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Sau tầng mây, mơ hồ có thể thấy được đấu củng kim sắc của Phi Vân Lâu

“Vậy đương nhiên là, tức chết toàn bộ đám ‘Lão bất tử’, thu nhận đồ đệ đắc ý nhất trên thế gian, dẫn hắn tới trước mộ phần của ‘Đa tình tử’ chơi cờ!”

----------

Đương lúc hoàng hôn, ngoại môn đệ tử tan làm.

Trước cửa Tống Viện lui tới tấp nập, không bao lâu, đám người xếp thành một hàng dài dọc theo con đường mòn nở đầy hoa tươi.

Đây là thời gian giải đáp thắc mắc cố định mỗi ngày, nếu tới sớm hơn thì Tống sư huynh còn đang bận làm ruộng sẽ không ngẩng đầu lên tiếp, nếu tới muộn hơn thì đúng lúc Mạnh sư huynh chuẩn bị bắc nồi nấu mì, hắn sẽ hung ác đuổi khách.

Một túi hạt giống, một câu hỏi, hỏi xong hành lễ lập tức rời đi. Không có ai không trân trọng chút thời gian này, cũng chẳng có ai dám làm chậm trễ thời gian của người khác.

Không được ồn ào, không được chen hàng, những quy tắc này mặc dù không được quy định rõ ràng nhưng đám đệ tử đều ngầm tuân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip