Chương 66 : Người ngoài nghề (2)
Tống Tiềm Cơ nhìn theo hướng được chỉ, xuyên thấu qua một tấm rèm lụa màu trắng, mơ hồ có thể nhìn thấy muôn hoa đua thắm khoe sắc, còn có thể nghe thấy tiếng cười đùa êm tai.
Một tấm rèm hơi mỏng manh, treo lơ lửng bất động, không có ai vén lên, giống như một bức tường thành bằng sắt thép ngăn cách tầng lầu làm đôi.
Mọi người nhìn chằm chằm theo bóng dáng Tống Tiềm Cơ đi về phía ban công, giống như đang chờ một hồi náo nhiệt lớn, muốn xem kết cục của hắn như thế nào.
Phía ban công, hơn mười vị nữ tu với trang phục hoa lệ lộng lẫy đang cười nói rôm rả với nhau. Trước mặt mỗi người đều đặt một chiếc chậu ngọc nhỏ được chạm trổ tinh xảo.
Bên ngoài có một cái lồng bằng lưu li trong suốt bao bọc cả chậu hoa lại. Vách lồng còn được khắc Tụ linh trận cỡ nhỏ. Bên trong lồng lưu chuyển ánh huỳnh quang, trông thật mê ly.
Hoàng hôn rực rỡ giữa biển mây, các nàng ngồi trong nắng chiều uống trà, ngắm hoa, thỉnh thoảng nhìn xem quảng trường phía dười lầu.
Tòa lầu này có tầm nhìn rộng rãi, tu sĩ lại có thị lực rất tốt, ngồi trên này có thể nhìn bao quát hết các lôi đài khác nhau phía dưới.
Nhưng cũng chỉ vừa mới đến vòng thứ tư của Võ thí, cũng nhìn không ra ai nổi bật cả nên các nàng phần lớn thời gian chỉ dùng để ngắm hoa:
“Chậu Kim tuyến Ngọc Hải Đường này của Vân tiên tử phải mười năm mới nở một lần, cánh hoa đúng là trong suốt như ngọc”
“Chậu Thủy tinh Ngân Đỗ Quyên này của Mộng tiên tử càng đẹp hơn, ngân quang lập lòe giống như bầu trời sao, ta rất thích”
“Đóa Thất sắc Vân Hà Mẫu Đơn này của Phong tiên tử đâu chỉ có bảy màu mà tận mười màu liền, đây mới đúng là quốc sắc thiên hương”
Một con Bạch Hổ nằm bên chân nữ tu áo tím, cả người thuần một màu trắng không có bất kỳ một màu nào khác ngoại trừ hoa văn ngọn lửa trên trán.
Nó khẽ ngáy, nếu không phải có hình thể quá lớn thì nhìn nó giống như một con mèo trắng ngoan ngoãn.
Bỗng nhiên, màn lụa bị một bàn tay vén lên, ánh sáng bên ngoài ban công bỗng chốc trở nên tán loạn.
Nhóm nữ tu bất giác nhíu mày.
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
“Quấy rầy”
Lời còn chưa dứt, mãnh hổ đang nằm ngủ say trên mặt đấy bỗng mở to đôi mắt màu đỏ đậm, chồm tới, mở to cái miệng đầy răng năng lao thẳng về phía người vừa vén màn.
“Ngao”. Tiếng hổ gầm chấn động cả tòa lầu.
Mặc dù các tu sĩ bên ngoài đã đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra nhưng vẫn cảm thấy tâm thần chấn động.
Hổ trảo xé gió lao tới, gần ngay trong gang tấc, Tống Tiềm Cơ đã không kịp né tránh, nhưng hắn lại không lùi mà tiến về phía trước, đối mặt với mãnh hổ đang lao tới.
Hắn nghĩ, hội ngắm hoa này lại còn cần linh thú trông cửa sao? Không cần thiết đi.
Một giọng nữ quát lên:
“Sơ Tuyết, quay lại”
Bạch Hổ theo bản năng nghe lời quay lại, nhưng lúc này thân hình đang ở giữa không trung, nên thu thế không kịp ngã lăn một vòng, phát ra âm thanh rên rỉ ủy khuất.
Tấm rèm một lần nữa rơi xuống, ngăn cách ánh mắt nhìn trộm của những người phía bên kia.
Chúng tu sĩ không dám tin tưởng.
“Ngốc tử kia vậy mà không bị xé nát?”
“Hắn ra ngoài được rồi. Hắn ra bằng cách nào vậy?”
“Không đúng, trông hắn rất quen mắt, hắn…”. Có người cả kinh nói:
“Hắn chính là Tống Tiềm Cơ”
Phía sân thượng, nhóm nữ tu nghi hoặc đánh giá người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền