ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 67. Hoa mắt thần mê (1)

Chương 67 : Hoa mắt thần mê (1)

“Không có gì”. Diệu Yên nhẹ giọng nói.

Nàng mặc váy dài màu thủy bích, ngồi ở phía cuối ban công, sau lưng là biển mây bị nắng chiều nhuộm hồng.

Ngày đêm trôi nhanh, vĩnh viễn không dừng.

Lông mi mỹ nhân buông xuống, khóe môi nở một nụ cười vừa phải, khăn che tay theo gió nhẹ tung bay, đẹp như một bức họa vậy.

Trong bức họa không có người nào khác.

Trên ban công tiếng cười đua khắp nơi nhưng bên người nàng lại trống vắng hiu quạnh, chỉ có chậu Ngân Sen trước mặt.

Phần lớn nhóm nữ tu đều không thích nàng. Rõ ràng bản thân không ai trời sinh thích làm nền cho người khác, thích làm lá xanh đối lập với hoa đỏ cả.

Dù vậy, đại bộ phận người bề ngoài vẫn tỏ ra thân thiện với nàng. Duy chỉ có Trần Hồng Chúc là khác biệt, nàng dám đem vui buồn viết trên mặt, không sợ bị người khác đánh giá hay ghen tị.

Thời điểm Tống Tiềm Cơ và Diệu Yên mở miếng nói chuyện với nhau câu đầu tiên, Trần Hồng Chúc đã chú ý tới. Ngay lập tức, sắc mặt nàng biến đổi, không còn rảnh rỗi để để ý tới người bên cạnh đang hỏi ý kiến của nàng nữa mà trực tiếp đứng dậy đi về phía hai người kia.

Phong Tử Y cũng đứng lên đi tới, Bạch Hổ lắc lắc cái đuôi theo sát nàng.

Các nàng đều biết câu danh ngôn kia của Tống Tiềm Cơ. Bản thân Diệu Yên cũng biết.

Tống Tiềm Cơ biết rõ là Diệu Yên cũng biết mà còn dám cùng nàng trò chuyện sao? Cứ như vậy đưa tới cửa không sợ bị nàng nhân cơ hội mà làm khó dễ sao?

Cả hai đều linh cảm sẽ có chuyện lớn xảy ra nên vội vàng đi tới, lại chỉ nghe thấy bọn họ nói ‘Đa tạ’ và ‘Không có gì’ với nhau.

Trần Hồng Chúc mờ mịt, tính huống gì thế này?

Phong Tử Y nghĩ thầm, chẳng lẽ Diệu Yên không nhận ra Tống Tiềm Cơ, chỉ nghĩ hắn đến để bắt chuyện với nàng sao?

Kỳ thật trí nhớ của Diệu Yên rất tốt, gặp qua người nào đều sẽ không quên. Ngay thời điểm Tống Tiềm Cơ vén rèm bước ra ban công, nàng liền đã nhận ra hắn.

---- Chính là tiểu đệ tử ngoại môn có duyên gặp mặt trên Thệ Thủy Kiều kia, gần đây thanh danh cũng vang dội.

Đổi lại là tu sĩ trẻ tuổi khác mà trực tiếp vén lên rèm che, xâm nhập vào buổi tụ hội của nhóm nữ tu bọn họ, chắc chắn sẽ khiến bọn họ khó chịu và bực bội.

Nhưng hành động của người này lại mang theo sự tự nhiên trôi chảy khiến cho đến cả nữ tu có tính tình ương ngạnh nhất cũng không trách tội hắn mà ngược lại còn giải thích giúp hắn.

Ngay từ lần đầu gặp mặt, nhìn ánh mắt của hắn là Diệu Yên đã biết hắn không thích mình. Không giống những kẻ trong tâm thì yêu thích sắc đẹp nhưng ngoài miệng lại nói vạn pháp toàn không.

Người này nói mình không tốt không phải cố ý lừa thiên hạ để nổi danh mà thật sự cảm thấy mình không tốt.

Thời điểm hắn ngắm bông Ngân sen, ánh mắt hắn trong veo như dòng thanh tuyền, khóe miệng mang theo ý cười, khí chất ôn hòa. Nhưng ngay khi ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt của mình thì liền trở nên lãnh đạm hẳn.

Điều này khiến cho trong lòng Diệu Yên có phần không thoải mái, thậm chí là không phục. Vì thế nàng mở miệng nói:

“Nếu ngươi thích bông Hàn đàm Ngân Sen này, trong trúc lâu của ta vẫn còn một bông nữa, ngươi có lấy không ta tặng?”

Vốn dĩ nàng không nên nói ra những lời này cho nên lời vừa ra khỏi miệng nàng liền cảm thấy hối hận.

Hai người Trần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip