Chương 73 : Khốn thú chi đấu (1)
Trong Phi Vân lâu ánh đèn sáng ngời.
Thư Thánh ngồi trước bàn, hai mắt khẽ nhắm, yên lặng nghe báo cáo.
“… Sự tình là như vậy, xin ngài minh giám. Tống Tiềm Cơ cơ mặc dù có mối quan hệ không tầm thường với nhiều nữ tu, ở ‘Hội ngắm hoa’ nơi tập trung nhiều nữ tu xinh đẹp thì như cá gặp nước, chuyện trò vui vẻ nhưng thật ra lại là một vị chính nhân quân tử, chỉ thưởng hoa mà không háo sắc”
“Bọn tiểu nhân đã dùng hết bản lĩnh nhưng cũng không làm gì được hắn”. Hoa chưởng quầy khổ không tả nổi, nói:
“Bước tiếp theo nên làm thế nào, còn xin ngài chỉ lối cho”
Thư Thánh nghe thấy vậy liền mở mắt, hắn như mở cờ trong bụng nhưng lại cố ý nói:
“Vậy là các ngươi nhận thua rồi sao?”
Bầu không khí ngưng trọng, đám người cắn răng nói:
“Bọn tiểu nhân tâm phục khẩu phục!”
Thư Thánh cười lớn, vừa cười vừa đập bàn, khiến cho mực trong nghiên cổ hơi rung lên:
“Tốt, tốt, chư vị chuyến này vất vả rồi!”
Đám chưởng quầy tiểu nhị vội đáp không dám, thấy Thư Thánh vui vẻ liền cùng cười theo.
“Thế nhưng, còn có một chuyện lạ khác”. Hoa chưởng quầy do dự nói.
Thư Thánh phất tay:
“Nói đi đừng ngại!”
“Tiểu nhân có đưa ra đề nghị với Tống Tiềm Cơ, có thể dạy hắn ẩn dung thuật, hắn chẳng thèm nghĩ mà đã từ chối, việc này khiến tiểu nhân cảm thấy, hắn hình như không hứng thú lắm với việc tu luyện công pháp, tăng tu vi….”
Hoa chưởng quầy càng nói, thanh âm càng nhỏ.
Vệ Bình sau khi quen thân với chưởng quầy các hắc điếm, hôm nay học ẩn dung thuật của hắn, ngày mai học luyện khí của Trương Thiết Tượng, ngày sau lại tìm chưởng quầy tiệm dược liệu học luyện đan, tóm lại là tìm đủ cách lừa lấy bản lĩnh của bọn họ.
Nhưng Vệ Bình tự xưng là lãng tử, tuyệt đối không chịu học phù đạo, cũng không muốn nhận lấy thân phận ‘truyền nhân của cường giả’.
Tống Tiềm Cơ càng lạ kỳ hơn, tự xưng là người trồng trọt.
Đâu ra tu sĩ không muốn học công pháp chỉ muốn trồng trọt?
Hoa chưởng quầy không đành lòng chính miệng nói ra một loại khả năng – Đồ đệ mà ngài nhìn trúng, đều không muốn đi theo ngài.
Đối với Thư Thánh đã tuổi cao mà nói, những lời đó không khỏi quá tàn nhẫn.
Sinh tồn và sinh sôi là hai dục vọng mà con người không thể dứt bỏ, từ khi sinh ra đã khắc vào xương cốt, huyết nhục.
Tu sĩ không có con nối dõi huyết thống là chuyện thường thấy, nếu không có đệ tử kế thừa y bát mới là chân chính tuyệt hậu.
Thư Thánh mặc dù không thể phi thăng, nhưng hắn một đời này mạnh mẽ vĩ đại, huy hoàng tráng lệ, không nên ôm theo hối tiếc mà ra đi.
Trên đời này cón có mấy người như Vệ Bình và Tống Tiềm Cơ, Thư Thánh còn có bao nhiêu thời gian để tìm kiếm, giáo dưỡng đồ đệ?
Hoa chưởng quầy chợt thấy chua xót.
Thư Thánh sắc mặt hơi ngưng trọng, sau đó ngữ khí kiên định mà đáp:
“Tống Tiềm Cơ chỉ là không hứng thú với ẩn dung thuật! Nào giống tiểu tử Vệ Bình kia , cái gì cũng muốn”
Hắn không biết là đang giải thích hay là đang tự thuyết phục mình:
“Tống Tiềm Cơ vốn biết vẽ phù, còn dám đòi đỉnh núi của lão phu, còn chủ động báo danh tham gia Hoạ Thí. Yên tâm đi, hắn chính là nhằm vào lão phu, ba ngày sau là Hoạ Thí, hắn nhất định sẽ thi triển bút lực, giành vị trí đầu!”
-----------
Trăng sáng ló rạng, chiếu rọi ngàn phong.
Càn Khôn Điện tắm mình trong ánh trăng bàng bạc, ngói lưu ly
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền