Chương 74 : Khốn thú chi đấu (2)
Trong lúc chiến đấu, Mạnh Hà Trạch vội vàng quay đầu, biển người dưới đài kích động, mơ hồ như có vài đạo lục ảnh xuất hiện.
Hắn đột nhiên cuộn người, cong lưng, tựa như một con tôm chật vật bất kham.
Đối thủ thu quyền, thần sắc đắc ý.
Khoé mắt Mạnh Hà Trạch hơi giật.
Hắn đột nhiên ý thức được điều gì đó, trong lòng như bừng lên lửa giận.
Bọn chúng thông đồng với nhau, chấp sự cạnh bên, truyền âm dưới đài, đối thủ trên đài.
Từ khi hắn bắt đầu đứng trên lôi đài này, hắn chính là con thú bị vây trong lồng.
Truyền âm mang theo tiếng cười ác ý cùng với tiếng kinh hô dưới đài thay nhau vang lên.
Khoang bụng Mạnh Hà Trạch đau nhức, cổ họng tanh ngọt, nhịn không được mà ho ra một ngụm máu.
Đã từng đánh ba trăm trận liên tiếp, hắn đã tích luỹ được kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhưng nhiều hơn cả là kinh nghiệm chịu thương.
Hắn nghĩ, chắc là gãy hai cái xương sườn, nội tạng không vấn đề gì.
Trận trước nhẹ nhàng tựa hoa bay phảng phất như chỉ là một giấc mơ, giờ nên tỉnh mộng đẹp rồi.
Tu chân giới xé nát mặt nạ, lộ ra chân tướng tàn khốc.
Từ khi hắn trượt chân rơi xuống từ bậc thang đăng tiên, hắn đã không ngừng rơi, thẳng xuống đến nghiệp hoả dưới địa ngục, đốt cháy cơ thể, xuyên qua tim gan.
Lại là tiếng truyền âm:
“Ngươi từ bỏ đi, nên đưa sư huynh của ngươi tới y quán rồi!”
“A——”
Hai mắt Mạnh Hà Trạch nhiễm huyết sắc, hắn giơ kiếm lên, ngửa mặt lên trời thét một tiếng dài!
Kiếm khí kích động, y bào tung bay.
Đối thủ bị uy áp đột nhiên bạo phát của hắn làm cho chấn động. Phải lùi về sau hai bước, còn chưa đứng vững đã thấy trường kiếm muốn chém xuống đầu.
“Ta bỏ cuộc!”. Dự cảm không lành, hắn liền hét to.
Mạnh Hà Trạch lại càng nhanh hơn một bước.
Trước giờ hắn chưa từng xuất kiếm nhanh như vậy, cũng chưa từng tàn nhẫn như thế.
Trước nay hắn luôn cho rằng bản thân mình là một chính nhân quân tử, là một người tốt biết thủ lễ, phân rõ trái phải.
Hắn lấy tiêu chuẩn nghiêm khắc để trói buộc bản thân, nỗ lực kiềm xuống mặt bóng ma cực đoan trong tính cách mình.
Tiếng kêu thê lương vang lên.
Đối thủ đã ngã ra khỏi lôi đài, tứ chi đứt đọan.
Có nữ tu dưới đài che mặt kinh hô.
Y sư nâng cáng tới, gió đêm thổi mạnh cũng không xua tan được mùi vị huyết tinh.
Mạnh Hà Trạch nhìn quang bốn phía, lạnh lùng nói:
“Nếu sư huynh ta có chuyện gì, ta muốn các ngươi nợ máu trả bằng máu”
Thanh âm hắn không lớn, chỉ là có chút khàn. Ngược lại càng khủng bố hơn.
Dưới đài một mảnh yên tĩnh, mọi người kinh ngạc không thốt nên lời.
Không ai biết hắn đang nói gì.
Chỉ thấy thần sắc của hắn âm ngoan đáng sợ, hai mắt đỏ ngầu, tựa như ác thú khát máu.
Chấp sự đứng bên đối diện với ánh mắt của hắn, nhất thời không dám tiến lên, càng không có ai tuyên bố người chiến thắng.
Mạnh Hà Trạch phi thân ra khỏi lôi đài, phớt lờ đám người còn đang kinh ngạc.
Quảng trường đông đến không nhích nổi, hắn lại tựa như một con chim, lướt qua đỉnh đầu mọi người.
Hồ Dao Quang đen nhánh như mực, hồ nước yên tĩnh, không một bóng người.
Mạnh Hà Trạch hoá thành một đạo tàn ảnh, chạy về hướng Tống Viện ở ngoại môn. Đẩy cửa son ra, tiểu viện trống rỗng.
“Tống sư huynh ——“
Trái tim Mạnh Hà Trạch không ngừng chìm xuống, kinh khí hỗn loạn cơ hồ như căng bạo kinh mạch, trong đầu chỉ xẹt qua hình ảnh bản thân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền