Chương 76 : Hoa khai tịnh đế (2)
Gió thổi qua rừng trúc, lá trúc kêu xào xạc.
Trúc lâu tứ phía treo lụa trắng, ánh nguyệt quang xuyên qua màn lụa tung bay chiếu vào bên trong, ánh lên trên người Diệu Yên, đem bóng hình nàng kéo dài nghiêng ngả.
Trăm hoa đua nở, không thua gì Hội ngắm hoa lúc ban ngày.
Chậu Ngân Sen trước mặt nàng so với chậu hoa mà nàng mang tới Hội ngắm hoa lại càng đẹp hơn.
Đây là một gốc Tịnh Đế Ngân Sen, hoa nở hai nụ, trăm năm khó gặp.
Hôm nay lúc đấu hoa trên lầu, những thứ mà nữ tu các nhà triển lãm, không cái nào không phải là hoa cỏ trân quý.
Diệu Yên lại không làm vậy.
Nàng là đệ tử Tiên Âm Môn, ngoại trừ gảy cầm phổ nhạc phải làm đến thập phần hoàn mĩ thì những thứ khác tựa như hoa cỏ, trà nghệ, chơi cờ chỉ cần chín phần, không nhất thiết việc nào cũng phải nổi bật.
Dưới ánh trăng, mỗi cánh hoa Ngân Sen lấp lánh ánh sáng nhạt, tựa như muôn vàn vì sao rơi xuống mặt nước.
“Nếu ngươi thích, tặng cho ngươi nhé?’
“Không cần”
Diệu Yên nghĩ đến đây liền cầm cây kéo nhỏ màu vàng lên cắt tỉa cành hoa, đầu ngón tay khẽ động.
“Răng rắc”
Một đoá hoa rơi xuống nước.
Tịnh Đế Ngân Sen chỉ còn lại một đoá, lẻ loi nở rộ.
Diệu Yên đặt kéo xuống, xoay người ngồi về trước bàn sách, khều đèn xem cầm.
Bất luận mỗi ngày phải xuất môn làm gì, có mệt nhọc không, về đến nơi ở nàng đều phải luyện cầm.
Sư phụ của nàng Vọng Thư tiên tử từng nói, trong số những âm tu trẻ tuổi, có nàng là khắc khổ chuyên chú nhất.
Nhưng Diệu Yên thích gảy cầm, bởi vậy không thấy mệt mỏi, thống khổ.
Gảy cầm rất tuyệt vời, rất nhẹ nhàng, rất thư giãn. Toàn bộ những lời không thể nói, những ý niệm không thể động, đều có thể mượn tiếng cầm biểu đạt.
Nàng cúi đầu gảy cầm, bày tỏ lòng mình, thắng thắn mà trực tiếp.
Trăng soi bóng trúc, Vọng Thư tiên tử theo thị nữ xuyên qua đường mòn nơi trúc lâm.
Vọng Thư tiên tử năm nay một trăm hai mươi tuổi, nhưng nàng có thuật trú dung. Thời gian không lưu lại chút dấu vết nào trên người nàng, nàng vẫn mĩ lệ động lòng người như vậy, làn da mịn màng, đầy sức sống.
Mắt phượng mày ngài, tóc mây búi cao. Giơ tay nhấc chân lại có khí phái uy nghi mà nữ tu trẻ tuổi không có được.
Có địa vị cường giả như nàng, người ta cũng chẳng còn quan tâm dung mạo nàng như thế nào nữa.
Vọng Thư tiên tử đã tu hành đến bình cảnh, tấn thăng hoá thần còn thiếu chút cơ duyên.
Nhưng cuộc đời nàng có hai việc đắc ý nhất, một là bái Cầm Tiên làm sư, hai là thu Diệu Yên làm đệ tử.
Khi nàng bước đến bên ngoài trúc lâu liền nghe thấy tiếng cầm thánh thót, tựa như nước chảy mây trôi, như dòng suối trong vắt va vào đá.
Cao sơn lưu thuỷ, tri âm khó tìm. Nghĩ đến tâm tình Diệu Yên không quá tốt, nhưng vẫn gảy cầm hay như vậy, nàng liền giơ tay lên ra hiệu, thị nữ liền yên lặng lui xuống.
Vọng Thư thu liễm khí tức, một mình lên lầu, lẳng lặng lắng nghe Diệu Yên gảy xong một khúc mới từ ái mà lên tiếng gọi:
“Yên Nhi”
Diệu Yên nghe thấy liền cả kinh, đứng dậy nhanh bước đến đón, kinh hỉ không thôi:
“Sư phụ, người tới rồi!”
Lông mày Vọng Thư tiên tử khẽ chau:
“Ngươi cười quá mức rồi!”
Ngữ khí nàng nghiêm khắc, ánh mắt lạnh băng.
Diệu Yên dừng bước, nụ cười cứng đờ, khoé môi giương lên hơi thu lại.
Vọng Thư tiên tử đi quanh Diệu Yên một vòng, đánh giá trên dưới:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền