Chương 77 : Dạy hư đệ tử
Ánh mặt trời vừa ló rạng khỏi dãy núi, Tống Tiềm Cơ đã ngủ dậy, tiếp tục bận rộn trồng trọt.
Ngủ ngon ngủ đủ, mặt trời mọc liền dậy làm việc.
Những giọt sương trong suốt rơi trên lá, phản xạ tia nắng ban mai đầu tiên, toả sáng lấp lánh. Hoa cỏ khắp vườn lay động theo gió, như cổ vũ cho hoạt động buổi sáng của hắn.
Chỉ để tưới nước cho vườn rau mà Tống Tiềm Cơ đã tự chế ra nào là gáo tưới, bình tưới, bình phun.
Các loại cây trồng khác nhau nói cho hắn tin tức bất đồng, có loại cần tưới rễ, có loại lại chỉ cần tưới lá, có loại lại không cần ngày nào cũng tưới.
Những bông hoa khoai tây cánh tím nhị vàng đã bị hắn hái xuống, chỉ còn lại lá xanh cao vút.
Những bông hoa dưa chuột óng ánh sắc vàng vẫn tự do tự tại như thế, nồng nhiệt mà nở rộ. Nguyện ý nở hoa liền nở hoa, nguyện ý kết trái liền kết trái.
Củ sen đêm qua trồng, sáng nay không thấy rõ biến hoá. Tống Tiềm Cơ cảm nhận được, bọn chúng cần nhiều ánh nắng hơn.
Nhưng vị trí lấy sáng tốt đã trồng đầy hết. Hắn có ruộng rau được cày sâu cuốc bẫm, giàn hoa trồng so le nhau cùng với bố cục không gian hợp lí nhất, chặt chẽ nhất.
Hai lu nước trồng củ sen chỉ có thể được đặt dưới mái hiên, uỷ khuất, chẳng chút cam nguyện. Mái hiên che mất ánh sáng, đám củ sen chắc không vui lắm đâu.
Tống Tiềm Cơ vốn định treo hai lồng đèn dưới mái hiên để chiếu sáng lu nước. Hắn hơi suy tư, lại cảm thấy không thể tạm bợ như vậy.
Có nghèo thế nào thì cũng không thể nghèo đất trồng rau, có khổ cũng không thể làm khổ đám rau cỏ.
Chuyện trồng trọt, có điều kiện liền trồng, không có điều kiện thì tự tạo ra mà trồng!
Vậy nên lúc Mạnh Hà Trạch vào cửa liền nhìn thấy Tống Tiềm Cơ đang ngồi cạnh bàn đá bày đầy giấy phù mà điều chế chu sa.
Mạnh Hà Trạch kinh hỉ quá đỗi.
Tống sư huynh sau khi báo danh Thư Hoạ, ngoại môn đệ tử đều tặng cả bộ giấy bút nghiên mực và dụng cụ vẽ phù, nhưng Mạnh Hà Trạch trước nay chưa từng thấy hắn luyện tập.
Tống Tiềm Cơ dường như quên mất bản thân mình đã báo danh dự thi.
“Sư huynh chuẩn bị luyện tập vẽ phù sao?”. Mạnh Hà Trạch hỏi.
Tống Tiềm Cơ gật đầu.
Mạnh Hà Trạch lần đầu nhìn thấy hắn vẽ phù, cảm thấy vô cùng mới mẻ:
“Sư huynh muốn vẽ phù gì vậy?”
“Tụ quang phù”
Mạnh Hà Trạch ngạc nhiên. Hắn không hiểu phù chú, nghĩ rằng là do kiến thức mình hạn hẹp nên hỏi:
“Còn có loại phù này sao?’
Tống Tiềm Cơ nói:
“Sẽ có thôi”
Mạnh Hà Trạch khiêm tốn thỉnh giáo:
“Không biết phù này của sư huynh có công hiệu gì?”
Tống Tiềm Cơ hài lòng mỉm cười:
“Hấp thu ánh mặt trời, sau đó phát sáng”
“Còn gì nữa?”
“Hết rồi, chỉ vậy thôi”. Tống Tiềm Cơ đáp.
Mạnh Hà Trạch nghe đến choáng váng.
Đấu pháp đánh được một nửa, kích phát một tấm chiếu thẳng vào mặt đối thủ, dựa vào việc phát sáng mà làm sáng mù mắt đối thủ?
Nghe thì có vẻ khả thi nhưng không thích hợp lắm nhỉ.
Ngoài cửa Tống Viện, ngoại môn đệ tử lục tục tới đứng đầy bên ngoài, nhưng lại không có ai lên tiếng hối thúc.
Mạnh Hà Trạch biết mọi người đang đợi hắn:
“Hôm nay là vòng thứ sáu của Võ Thí, đệ muốn thay đổi đấu pháp”
“Được”. Tống Tiềm Cơ chỉ đáp một chữ.
Mạnh Hà Trạch nghe vậy liền thở hắt một hơi.
Nhưng thấy Tống Tiềm Cơ nhấc bút, nâng cao cổ tay, khí tức thông thuận, thần sắc nghiêm túc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền