Chương 81 : Phong lưu bất kham (1)
Ngày xuân ánh nắng vừa đẹp, chim tước trên cành hót ríu rít.
Đám tu sĩ trẻ tuổi tốp năm tốp ba kết bạn mà đi, tụ tập về hướng Thải Thạch Khê.
Bọn họ không mang theo đao kiếm, chỉ cầm theo quạt gấp, túi thơm hoặc ngọc bội, ăn mặc đơn giản, vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ với bằng hữu.
So với Võ Thí náo nhiệt vang trời, nhiệt huyết sôi trào, Kì Thí nghiêm túc trầm tĩnh, ngầm giấu sát khí thì bầu không khí của Hoạ Thí nhẹ nhàng hơn nhiều.
Dù sao những người tham gia cũng không phải đấu theo đôi, đối thủ ngươi chết ta sống. Nếu thấy bản thân phát huy không tốt, chỉ cần không vượt quá thời gian quy định liền có thể đổi giấy làm lại.
Người tham gia bảy phần là đệ tử của Thanh Nhai Thư Viện, ba phần là phù sư của các môn phái thế gia khác, rất ít người giống như Tống Tiềm Cơ, báo danh chủ yếu cho có tham gia….
Người khác nhìn vào, chỉ nghĩ hắn là người xuất thân kiếm tu nhưng lại yêu thích thư hoạ.
Ở Hoa Vi Tông có vô số thác nước. Con suối nhỏ này thế nước không lớn, nhưng lại tú lệ thanh tao, được Hoa Vi Tông xưng là Thái Thạch Khê.
Nước chảy róc rách, trong vắt thấy đáy, liếc mắt một cái liền nhìn thấy rõ đá cuội dưới nước.
Hòn nào hòn nấy tròn xoe mượt mà, sắc màu rực rỡ, phủ kín hơn phân nửa dòng suối nhỏ.
Bên suối là một bãi cỏ bằng phẳng, thoáng đãng, dưới trời xanh, cỏ mọc um tùm, mênh mông vô bờ.
Hoạ Thí có tới mấy nghìn bộ bàn ghế, vậy nên liền đặt ở nơi phong cảnh tuyệt đẹp, cảnh xuân phơi phới như thế này.
Tỷ thí còn chưa bắt đầu, các thư sinh đã vừa xoay quạt dạo bước bên suối vừa cao giọng đàm luận:
“Nghe nói Lý đạo hữu văn chương xuất chúng, diệu bút sinh hoa (ý chỉ tài nghệ văn chương sáng tác), không biết hôm nay chuẩn bị viết gì đây?”
“Kẻ hèn bất tài, ngày trước xem cảnh đẹp nơi Hồ Dao Quang, ngẫu nhiên nghĩ đến một bài thơ tứ tuyệt”
“Nghe nói Lưu huynh hoạ mai là tuyệt tác của Thư Viện, hôm nay liệu có thể vẽ bức ‘Tuyết địa mai hoa’ không?”
“Gần đây du lãm phong cảnh sơn thuỷ nơi Hoa Vi Sơn, liền vẽ một bức ‘Hoa Vi Sơn Cảnh’ đi”
Bọn họ nhìn như tán gẫu nhưng lại phải chú ý nhiều điều. Quan hệ mà tốt thì chân thành tâng bốc nhau, quan hệ mà không tốt thì ngoài mặt thì khen mà lòng thầm chê trách, lời lẽ sắc bén, hơi chút không để ý liền bị chiếm tiện nghi, hoặc tưởng trào phúng là khen ngợi, trở thành trò cười sau lưng.
Tống Tiềm Cơ xuyên qua đám người, vén y phục lên, cúi người nhặt đá cuội bên sông.
Lu nước trồng sen dưới hiên nhà hắn đúng lúc thích hợp để thêm vài viên vũ hoa thạch này.
Nước suối ngày xuân không hề lạnh, chảy qua năm đầu ngón tay, lưu lại chút mát mẻ vừa đủ, thấm vào ruột gan.
Đá dưới suối lấp lánh màu sắc rực rỡ, Tống Tiềm Cơ chuyên chú chọn trái chọn phải, có khi còn kinh động đến mấy con cá bạc nhỏ, bọn chúng chui tuột qua kẽ tay hắn.
Tống Tiềm Cơ thu vũ hoa thạch vào túi trữ vật, cảm thấy vừa thú vị vừa thoả mãn, vậy nên cũng chẳng để bụng lời bàn tán khe khẽ xung quanh:
“Người này là ai? Hắn rơi đồ xuống nước à?”
“Hắn vậy mà đang nhặt đá, có phải đầu hắn có bệnh không?”
“Hắn nhìn có chút quen mắt….”
Giữa núi truyền đến tiếng chuông xa xăm:
“Thỉnh chư vị tham gia tỷ thí, ngồi vào chỗ theo thứ tự——”. Chấp sự đồng thanh nói.
Mọi người cười nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền